Trong khoảnh khắc, Lục Đình cảm thấy thế giới của mình cũng bị máu bao phủ.
Mắt anh đột nhiên đỏ bừng, ngay cả hít thở cũng đau dữ dội.
Nhưng có người còn đau hơn cả anh.
Có những vết thương chôn sâu dưới đáy lòng, cứ tưởng không để ý thì chúng sẽ lành lại. Nhưng sự thật là thời gian trôi qua, chẳng những vết thương không lành mà còn mưng mủ có giòi, ngày ngày gặm nhấm tim gan.
\”Kiều Kiều……\” Lục Đình đưa tay ôm mặt cậu, giọng nói bình tĩnh hơn bao giờ hết: \”Em nghe anh nói này.\”
Thẩm Kiều quay mặt đi không chịu nghe: \”Lục Đình, em mệt. Em thật sự mệt mỏi lắm rồi, em không biết mình sống để làm gì nữa, em chẳng còn gì hết.\”
\”Người bạn duy nhất lừa dối phản bội em, người nhà chẳng đoái hoài gì đến em, em cứ tưởng…… em cứ tưởng chỉ cần mình học thật giỏi rồi thi đậu vào một trường đại học tốt thì có thể thoát khỏi mọi thứ.\”
Cậu khóc nghẹn, \”Nhưng em không thoát được, cả đời em cũng không thoát được……\”
\”Thế nên Kiều Kiều cũng không cần anh luôn sao?\”
Thẩm Kiều nhắm mắt lại: \”Xin lỗi……\”
Bàn tay trên vai cậu đột nhiên siết chặt, sau đó lại bình tĩnh buông ra.
\”Kiều Kiều……\” Giọng người đàn ông căng thẳng nhưng ngữ điệu rất chậm, chậm đến mức Thẩm Kiều có thể nghe rõ từng chữ.
\”Anh thật hối hận vì lời mình nói trước đây. Nếu em đi thì anh cũng không muốn ở lại nữa, Kiều Kiều đáng yêu thế cơ mà, sao anh nỡ để em đi một mình chứ? Nhất định phải đi theo em rồi……\”
Thẩm Kiều mở mắt ra nhìn anh, khuôn mặt tái nhợt giờ phút này trắng bệch như giấy, \”Anh nói vậy là sao?\”
\”Nghĩa trên mặt chữ.\” Lục Đình nắm ngón tay cậu, \”Chiếc nhẫn anh chọn có khắc bụi gai, em biết nó có ý nghĩa gì không? Có nghĩa là đời này hai chúng ta sẽ quấn chặt vào nhau, sống cùng sống, chết cùng chết.\”
Thẩm Kiều tái mặt tháo chiếc nhẫn trên tay ra, Lục Đình lẳng lặng nhìn động tác của cậu, \”Có ném đi cũng vô ích, Kiều Kiều đã đeo nó tức là đồng ý rồi.\”
\”Anh……\”
\”Anh biết Kiều Kiều của chúng ta rất đau khổ, nhưng đám người kia đã hủy hoại nửa đời trước của em, em thật sự muốn để bọn họ toại nguyện sao?\”
\”Nếu em chết, bọn họ sẽ không đau buồn vì em mà chỉ thấy nhẹ gánh. Sự ra đi của em chỉ trừng phạt những người yêu thương em thôi.\”
\”Những người yêu thương em sẽ khóc hết nước mắt khi em ra đi, tự trách mình tại sao lúc trước không giữ em lại, sẽ dằn vặt đau khổ suốt đời, chỉ biết trơ mắt nhìn những kẻ ức hiếp em sống vui vẻ hơn mình.\”
\”Thẩm Kiều, chẳng lẽ đây là điều em muốn thấy sao?\”
Anh càng nói thì sắc mặt Thẩm Kiều càng tái, cả người co ro trên xe lăn, sợ sệt luống cuống như một đứa trẻ phạm lỗi.
\”Sau khi em đi, có lẽ dì bếp không thể làm việc ở biệt thự được nữa, bởi vì mỗi lần nấu món ngon dì ấy sẽ nhớ đến em. Cũng chẳng còn ai chúc Andy buổi sáng tốt lành. Hà Tập nói với anh lúc cậu ấy kết hôn muốn em làm phù rể. Còn có thợ làm vườn trong biệt thự nữa, cậu ấy luôn chăm sóc hoa kỹ càng vì em nói thích hoa……\”