Ngoài thang máy có một đám người đang chờ, tiếng chuyện trò huyên náo vọng đến chỗ Lý Đàn.
Cô cúi đầu xuống.
Từ góc nhìn của cô, Thẩm Kiều rất yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi ngay cả hơi thở cũng yếu ớt, cứ như tiếng thì thầm xen lẫn những âm thanh khác lúc nãy chỉ là ảo giác của cô mà thôi.
Ba nhân viên thực tập đi sau lưng Lý Đàn.
Họ không ở trong nhóm chat của công ty nên tất nhiên không biết chuyện xảy ra sáng nay, cũng chỉ mới đi làm mấy ngày nên cứ tưởng Thẩm Kiều là vị sếp nào đó.
\”Đẹp ghê, công ty mà có sếp như vậy thì tớ sẽ siêng đi làm hơn bất kỳ ai khác.\”
\”Thôi đi, cậu cứ nhìn thái độ của thư ký Lý đối với cô ấy mà xem, rõ ràng là thái độ dành cho sếp lớn, nếu không phải hôm nay tụi mình may mắn thì đời nào gặp được?\”
\”Nhưng nhìn cô ấy còn trẻ lắm, chắc không phải bạn gái Lục tổng đấy chứ?\”
\”Nhảm nhí, chẳng phải Lục tổng mới về nước à? Với lại cả công ty đều nói anh ấy lạnh như băng, nhìn thế nào cũng không giống người có bạn gái.\”
\”Chẳng lẽ các cậu không để ý chiếc áo vest cô ấy đang mặc hả? Size thì lớn, kiểu thì cứng, nhìn chẳng giống đồ mặc chung với váy chút nào.\”
\”Ờ ha! Kiểu áo này nhìn quen quen, các cậu còn nhớ tấm ảnh Lục tổng ở cửa công ty không? Nhìn hơi giống áo vest của anh ấy nhỉ?\”
\”……\”
Ba nhân viên thực tập chợt im bặt, có cảm giác hoang mang như vừa tình cờ phát hiện ra một bí mật động trời.
Lý Đàn không nghe các nhân viên thực tập xì xào bàn tán mà dẫn Thẩm Kiều đến quầy trà chiều.
Vì họ đến muộn nên trái cây cắt sẵn đã hết, dì bếp thò đầu ra nói: \”Các cháu tới muộn quá nên hết trái cây rồi, giờ trong bếp hơi bận, chắc không có thời gian cắt đâu, dì nhớ phòng thư ký của cháu có chỗ cắt, nếu cháu không ngại thì tự rửa rồi cắt nhé?\”
Nhiệm vụ của Lý Đàn là ở cạnh Thẩm Kiều cho cậu đỡ buồn. Đang muốn tìm việc gì đó để làm nên cô đồng ý ngay.
Ánh nắng mờ nhạt lúc chiều tựa như ảo ảnh, khi họ ra khỏi căng tin thì bầu trời âm u trở lại, nhưng chẳng có vẻ gì sẽ mưa.
Chiếc áo vest trên người Thẩm Kiều lớn hơn cậu gần một size, quá nửa bàn tay ẩn trong tay áo, chỉ mơ hồ nhìn thấy ngón tay trắng nõn lấp ló dưới gấu áo màu đen.
Cậu đưa tay ra định cầm đồ phụ Lý Đàn, nhưng cô tránh đi rồi nói: \”Chuyện nhỏ ấy mà.\”
Thanh niên ậm ừ, lần này ngay cả đầu ngón tay cũng thụt vào dưới áo, chẳng còn thấy gì nữa.
Lý Đàn được làm thư ký trưởng không chỉ nhờ năng lực xuất sắc.
Thấy động tác này, cô nói ngay: \”Cô Thẩm, tuy là chuyện nhỏ nhưng một mình tôi xách nhiều đồ như vậy cũng hơi khó, cô xách phụ tôi được không?\”
Ánh mắt Thẩm Kiều sáng lên: \”Được chứ.\”
Thế là một hộp bánh nhỏ được đặt vào tay cậu.