Thư ký trưởng vừa cầm thẻ ăn đi thì Lục Cửu đem mấy hộp đồ ăn tới.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Kiều đến chỗ làm việc của Lục Đình.
Tầng hai mươi ba không quá cao nên khi nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới cũng không có cảm giác cả thế giới đều thuộc về mình như tiểu thuyết hay nói. Ngoài trời vẫn giăng kín sương mù, những tòa nhà sắt thép của thành phố phản chiếu trên kính, chỉ nhìn thôi đã thấy lạnh.
Bỗng nhiên một chiếc áo vest được khoác lên người cậu.
Không phải áo người đàn ông đang mặc mà là áo sạch lấy từ trong tủ.
Tỏa ra mùi nước giặt thơm dịu, nhưng lại không có mùi hương quen thuộc mà Thẩm Kiều hay ngửi thấy.
Lục Đình dời tay khỏi áo khoác rồi kéo mái tóc đen dài của cậu ra, \”Công ty có hệ thống sưởi tập thể, giờ chưa đến mùa nên văn phòng không có điều hòa, sẽ hơi lạnh đấy.\”
Ngón tay tái nhợt của thanh niên nắm hờ áo khoác, áo đen và váy đỏ tạo nên sự tương phản rõ rệt, bàn tay trên áo vest trắng như tuyết đầu mùa.
Mỏng manh đến nỗi chỉ cần bóp nhẹ cũng vỡ vụn.
Rõ ràng lúc nãy vừa mới cười, nhưng chỉ trong chốc lát nụ cười trên mặt Thẩm Kiều đã tắt ngấm, cậu không nói lời nào, nhìn như một con búp bê tinh xảo được trưng bày trong tủ kính.
Lục Đình cúi xuống hôn lên má cậu, \”Trưa nay có sườn chua ngọt, anh dẫn em đi ăn nhé?\”
Thẩm Kiều không để ý tới anh mà điều khiển xe lăn tới trước, gần như dựa vào cửa sổ sát đất. Cậu áp tay lên kính rồi nhìn những chiếc xe chạy vút qua.
Nhìn vẻ mặt trống rỗng của cậu khiến Lục Đình có cảm tưởng một giây sau cậu sẽ lao mình xuống dưới.
Con ngươi Lục Đình bỗng chốc co lại, chẳng chút do dự kéo Thẩm Kiều về, bánh xe ma sát với mặt đất phát ra âm thanh chói tai khiến Lục Cửu đang bày đồ ăn quay đầu nhìn họ.
Thẩm Kiều cũng giật nảy mình, ngẩng đầu nhìn anh, \”Lục tiên sinh?\”
Vẻ mặt Lục Đình không tốt lắm. Anh nhắm mắt giấu đi cảm xúc, khi mở mắt ra lần nữa, anh lại khôi phục vẻ dịu dàng thường ngày: \”Ăn cơm trước đã, ăn xong lại nhìn.\”
Anh đẩy Thẩm Kiều đến cạnh bàn trà rồi đưa chén cơm cho cậu.
Thẩm Kiều bưng chén, ngửi thấy mùi đồ ăn thơm lừng khắp phòng nhưng không muốn ăn lắm, \”Lục tiên sinh, em……\”
Lục tiên sinh gần như nài nỉ cậu: \”Ăn với anh nửa chén cũng không được sao?\”
Thẩm Kiều nhìn vào mắt Lục Đình. Con ngươi màu xám của người đàn ông nhìn cậu chăm chú, bên trong ẩn chứa một cảm xúc mà cậu không sao hiểu được.
Cậu đã quá mệt mỏi để nghĩ xem rốt cuộc cảm xúc đó là gì.
Tinh thần cậu kiệt quệ, nhưng tim lại vô thức nhói lên, vừa chua xót vừa đau đớn.
Cậu không thể từ chối lời nài nỉ của anh.
\”Được ạ.\”
–