[Đm] Đóa Hồng Kiều Diễm Của Đại Gia – Chương 69 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Đóa Hồng Kiều Diễm Của Đại Gia - Chương 69

Suốt đoạn đường từ cổng biệt thự về phòng, Thẩm Kiều không nói năng gì với Lục Đình.

Lúc lên giường ngủ, cậu tức giận quấn chăn quanh người rồi quay lưng về phía Lục Đình.

Khi Lục Đình ra khỏi phòng tắm chỉ thấy một cái kén tròn vo, còn chỗ mình ngủ thì trống trơn.

Anh đứng cạnh giường nhìn Thẩm Kiều, trên người thoang thoảng mùi sữa tắm, trong giọng nói lộ ra vẻ hờn dỗi, tóc vừa sấy khô lòa xòa trước trán làm giảm bớt vẻ sắc bén thường ngày.

\”Kiều Kiều không muốn cho anh ngủ hay sao mà giành hết chăn vậy?\”

Lời anh nói dường như nhắc nhở Thẩm Kiều, cậu lập tức ôm chăn ngồi dậy: \”Anh ngủ một mình đi, em về phòng đây.\”

Lục Đình leo lên giường rồi uể oải nằm xuống: \”Không về được đâu, anh chưa đem xe lăn của em lên mà.\”

\”Lục Đình!\” Thẩm Kiều trừng anh.

Lục Đình thản nhiên để cậu trừng, \”Đợi lắp chân giả xong, sau này Kiều Kiều muốn đi đâu thì đi đó, mỗi lần cãi nhau với anh có thể tự chạy về phòng, không giống như bây giờ, chỉ biết trừng anh chứ chẳng đi đâu được.\”

Thẩm Kiều bị anh chọc tức đến nỗi muốn cắn anh một cái, nhưng cuối cùng cậu không làm gì mà nằm xuống lại, ngay cả góc chăn cũng không muốn chia cho anh.

Người đàn ông nằm trơ trọi trên giường, quay đầu nhìn Thẩm Kiều rồi nói: \”Kiều Kiều thật ác quá đi, anh buồn lòng uống say còn phải đóng kịch với em, diễn xong em không thèm ngó ngàng gì đến anh, cũng chẳng cảm ơn anh, giờ ngay cả chăn cũng không chịu chia cho anh nữa.\”

Thẩm Kiều nghe vậy thì sững sờ: \”Anh đang buồn à?\”

Lục Đình nói: \”Hôm nay mẹ anh kết hôn.\”

Thẩm Kiều nhớ lại lần trước anh say rượu, trong mắt lộ ra vẻ bối rối, vô thức chống tay ngồi dậy: \”Là người trước đây anh kể ấy à……\”

\”Ừ, hôm nay là ngày cưới của bà, linh đình rình rang lắm, còn lên cả bản tin nữa.\”

Một giây sau, chiếc chăn ấm áp trùm kín người anh, Lục Đình vừa ngẩng đầu lên thì bắt gặp đôi mắt ướt át của thanh niên: \”Xin lỗi Lục tiên sinh, em không biết……\”

Vốn dĩ Lục Đình chỉ giả bộ đáng thương chứ không muốn làm cậu khóc. Anh chồm sang ôm chặt Thẩm Kiều vào lòng rồi nằm xuống, \”Anh không buồn đâu, anh uống rượu với đối tác đấy, anh chỉ muốn Kiều Kiều thương anh thôi.\”

Thẩm Kiều vòng tay ôm eo anh: \”Sao lại không buồn được chứ, tim anh đâu phải bằng sắt.\”

Bàn tay người đàn ông đang ôm lưng cậu cứng đờ, mấy giây sau mới bình thản vỗ nhẹ, giọng nói vẫn dịu dàng như mọi khi: \”Trong mắt bà ấy anh vốn không có tim mà.\”

Lục Đình siết chặt tay, vết cắt trên lòng bàn tay và vết sẹo trên mặt Thẩm Kiều đã phai mờ theo thời gian, nhưng lời người phụ nữ nói khi anh trở về trong đêm mưa hôm ấy vẫn văng vẳng bên tai.

\”Lục Đình, khó khăn lắm tao mới có được cuộc sống mới, sao mày lại về hả? Đã bao năm trôi qua rồi, mày tha cho tao đi được không?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.