Thẩm Kiều đột nhiên mở to mắt, con ngươi vô thức co lại, túm lấy tay Lục Đình: \”Anh làm gì vậy!\”
Lục Đình cầm mảnh vỡ nhìn cậu: \”Kiều Kiều xót anh à?\”
Thẩm Kiều cuống quýt lấy khăn tay cầm máu cho anh, nước mắt lưng tròng: \”Em thấy anh điên thật rồi!\”
\”Ừ.\” Lục Đình thản nhiên nói: \”Đúng là anh điên rồi, thấy em ngày ngày đau khổ tự hành hạ mình, anh đã phát điên từ lâu rồi.\”
\”Kiều Kiều, anh nói rồi còn gì, nếu sau này em tự làm mình bị thương thì anh sẽ rạch một vết tương tự trên người mình.\”
Người đàn ông cúi xuống gần cậu, vẻ mặt rất bình tĩnh nhưng giọng van lơn tràn ngập tuyệt vọng: \”Thế nên anh xin em, trước khi muốn làm hại mình hãy nghĩ đến anh được không?\”
Thẩm Kiều khựng lại, đôi mắt cụp xuống, nước mắt rơi tí tách lên mu bàn tay người đàn ông hệt như ngọn lửa thiêu đốt da thịt bỏng rát.
\”Không đâu,\” cậu nói: \”Em sẽ không làm vậy nữa đâu, thật đó.\”
\”Em sẽ uống thuốc, em sẽ ngoan ngoãn uống thuốc mà.\”
Khác với sự tỉ mỉ dành cho Thẩm Kiều, Lục Đình băng bó cánh tay mình rất qua loa, chỉ cầm máu rồi quấn băng là xong.
Anh lại lấy nước và thuốc đưa cho Thẩm Kiều: \”Chắc trong lòng Kiều Kiều ghét anh lắm nhỉ, lúc nào cũng ép buộc em bằng những cách em không thích cả.\”
Thanh niên chậm chạp nuốt viên thuốc màu trắng với nước ấm, Lục Đình nhìn động tác của cậu, giọng nói hết sức bình tĩnh.
\”Nhưng anh chẳng biết phải làm sao nữa Kiều Kiều à……\”
Nếu sự đe dọa và ép buộc của anh có thể khiến cậu ngừng làm hại mình thì anh tình nguyện làm một kẻ tiểu nhân hèn hạ vô sỉ.
Uống thuốc xong, Thẩm Kiều ngẩng đầu đặt một nụ hôn lên má anh, mang theo mùi thuốc đắng chát.
\”Em không trách Lục tiên sinh đâu, em hiểu mà, em chỉ bị bệnh thôi, rồi em sẽ khỏe lại. Em muốn vui vẻ, khỏe mạnh và tự tin đứng trước mặt những kẻ từng làm em tổn thương.\”
Cậu mím môi nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay rồi vô thức vuốt ve: \”Có những chuyện đến lúc phải giải quyết rồi.\”
Lục Đình bế cậu lên xe lăn: \”Kiều Kiều định làm gì?\”
Thẩm Kiều cúi đầu buộc lại mái tóc dài của mình, \”Nếu em trở nên xấu tính thì anh có còn thích em nữa không?\”
Lục Đình trả lời cậu: \”Nếu em xấu tính thì khỏi sợ ai giành em với anh nữa.\”
Thẩm Kiều ngẩng đầu nhìn anh rồi nhoẻn miệng cười.
–
Tạ Lộ Diễn xin nghỉ ba ngày, ba ngày nay hắn ở nhà như đi trên băng mỏng, cứ sợ gặp phải chuyện gì đó. Lời người đàn ông nói trước khi ra cửa khiến hắn trằn trọc suốt đêm vì sợ bị trả thù.
Nhưng ba ngày trôi qua trong êm ả, không hề xảy ra chuyện gì. Chỉ có mấy hàng xóm nghe tiếng ồn ào sang hỏi thăm, Tạ Lộ Diễn đều trả lời nhát gừng.