Trả lời anh là đôi môi áp vào của thanh niên, xúc cảm mềm mại ấm áp thoáng qua rồi biến mất. Lục Đình cúi đầu xuống, hai mắt Thẩm Kiều ngấn nước, bờ môi hé mở như đang âm thầm mời gọi.
\”Lục tiên sinh, lần này anh còn muốn hôn em nữa không?\”
Hơi thở Lục Đình dừng lại, đôi mắt lập tức tối đi.
Sau đó anh không cách nào khống chế được mình nữa. Không khí trong phòng làm việc đặc quánh, ngột ngạt oi bức, chiếc sofa không rộng lắm lõm xuống thành hình vòng cung.
Tay người đàn ông rất lớn, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay, ngón tay thon dài lồng vào kẽ tay mềm mại rồi siết chặt, sau đó chồm tới chặn lại mọi tiếng kêu của cậu.
Sau lưng Thẩm Kiều là sofa êm ái, trước mặt là Lục Đình, tay cậu bị giữ chặt, lực nắm hết sức mạnh bạo, nhưng một giây sau cậu nhận ra sự mạnh bạo của người đàn ông không chỉ dừng ở đó.
Cậu bị ngăn chặn, bị đè ép, bị xâm chiếm, thậm chí tiếng kêu sợ hãi cũng bị nuốt chửng.
Chẳng biết từ lúc nào một bàn tay nắm lấy gáy cậu, bắt cậu ngẩng mặt lên đón nhận mình, cứ như muốn hòa tan cậu vào xương tủy.
Khóe mắt thanh niên ửng đỏ như thoa phấn không đều, hai mắt nhòe đi, nước đọng trên mi như sắp rơi xuống.
\”Lục……\” Một tay Thẩm Kiều bị anh giữ chặt, tay kia luống cuống bám lên vai anh, cậu ngửa đầu ra sau, khó nhọc thốt ra tiếng gọi nghẹn ngào: \”Lục…… Lục Đình……\”
Lục Đình nghiêng đầu cho cậu chút không gian hít thở. Anh thở dồn dập, trong mắt tràn ngập nỗi khao khát, ngón tay lướt qua đôi môi đỏ bừng của thanh niên, giọng nói khàn đặc.
\”Kiều Kiều……\”
Anh tựa vào gò má mềm mại của thanh niên, mùi hương ngọt ngào đọng lại giữa răng môi, nỗi khao khát trong lòng chẳng những không được xoa dịu bởi sự tiếp xúc ngắn ngủi này mà trái lại càng mãnh liệt hơn trước.
Lòng tham vô đáy.
Thẩm Kiều chưa kịp ổn định hơi thở đã bị một bàn tay xoay mặt lại.
Khuôn mặt góc cạnh của người đàn ông áp vào má cậu hệt như tảng đá cứng, nhưng hơi thở của anh lại nóng đến đáng sợ, cứ như muốn hòa tan cậu trong đó.
Thẩm Kiều hoảng sợ ngửa đầu ra sau: \”Khoan đã……\”
Nhưng cậu chưa kịp nói hết thì Lục Đình lại chồm tới lần nữa.
Cuối cùng giọt nước đọng trên khóe mắt thanh niên cũng rơi xuống, cậu thút thít, giọng nói vỡ vụn.
\”Không…… Không hôn nữa đâu……\”
Lục Đình thả cậu ra rồi quay đầu cười nói: \”Lần trước đòi hôn là em, giờ không cho hôn cũng là em, Kiều Kiều khó chiều quá đấy.\”
Thẩm Kiều hít sâu một hơi rồi bặm môi, cảm giác nóng hổi như không còn là môi mình.
\”Nhưng cũng đừng hôn kiểu này chứ……\”
Người đàn ông nhìn chằm chằm môi cậu, chỉ nhìn thôi đã tưởng tượng được hương vị bên trong.
\”Vậy phải hôn thế nào?\”