[Đm] Đóa Hồng Kiều Diễm Của Đại Gia – Chương 63 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Đóa Hồng Kiều Diễm Của Đại Gia - Chương 63

Thẩm Kiều đưa tay sờ má, muốn chạm vào nhưng lại không dám.

Cậu mím chặt môi, rõ ràng hai người đã làm chuyện thân mật hơn nhưng cậu vẫn khó tránh khỏi thẹn thùng khi đối mặt với nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước của người đàn ông.

Cậu lúng túng thả tay xuống: \”Đâu có muộn.\”

Chỉ cần anh chịu đến thì không bao giờ là muộn cả.

Thẩm Kiều vẫn nhớ lời hứa với Lục Đình, sau khi ăn xong, mặc dù đã no nhưng cậu vẫn cố ăn thêm nửa chén nữa.

Mấy ngày nay cậu đều chăm chỉ ăn cơm, nhưng khuôn mặt chẳng những không tròn lên mà còn gầy đi.

Bởi vì thỉnh thoảng cậu lại nôn ra hết sạch, có lúc ở trước mặt Lục Đình, có lúc ở sau lưng Lục Đình.

Mỗi lần như vậy, người đàn ông lại trầm mặc hơn bình thường, yên lặng dọn dẹp cho cậu rồi tìm trăm phương ngàn kế dụ cậu ăn nhiều hơn.

Hôm nay Thẩm Kiều không nôn, đồ ăn nằm im trong dạ dày, cả người ấm áp, thoải mái đến nỗi cậu hơi buồn ngủ.

Nhưng cậu vẫn nhớ đến ổ bánh kem để dành ăn khuya.

Gần đây Hà Tập đóng vai nam ba trong một bộ phim thần tượng, vừa đến giờ chiếu Thẩm Kiều đã bật TV chờ y xuất hiện.

Cậu ôm gối ngồi trên sofa êm ái, đèn trong phòng khách được hạ xuống độ sáng thấp nhất, nam nữ chính trong phim đang cãi nhau, còn Hà Tập ngậm kẹo mút đứng cạnh xem kịch hay.

Thấy y xuất hiện trên TV, Thẩm Kiều lập tức nhoẻn miệng cười, cười xong lại thấy là lạ, có cảm giác kỳ cục như đang xem người quen diễn kịch, tóm lại là hơi OOC.

Lục Đình tắm xong đi ra tìm cậu, trên tay cầm một đĩa bánh kem. Anh đưa bánh cho Thẩm Kiều: \”Hôm nay ăn vị xoài, mai ăn vị dâu nhé.\”

Thẩm Kiều không phản đối quyết định của anh, cậu hóp bụng lại, cảm thấy vẫn còn chỗ trống nên cầm lấy đĩa bánh từ tay anh.

Muỗng đầu tiên không đút vào miệng cậu mà đút cho Lục Đình: \”Lục tiên sinh ăn đi.\”

Lục Đình ngồi cạnh Thẩm Kiều, cúi đầu nhìn miếng xoài mọng nước trên bánh rồi lại nhìn đôi mắt sáng ngời của thanh niên, Lục tổng vốn không hảo ngọt bị quỷ thần xui khiến há miệng ra ăn miếng bánh cậu đút.

Thẩm Kiều háo hức nhìn anh: \”Ngon lắm đúng không ạ?\”

Lục Đình bình tĩnh nuốt xuống: \”Ừ, ngon lắm.\”

Thẩm Kiều không để ý cái muỗng đã bị Lục Đình ngậm mà múc một muỗng bỏ vào miệng mình.

Có lẽ vì hồi bé chịu khổ nhiều nên cậu rất thích ăn đồ ngọt, tựa như làm vậy có thể xua đi những ký ức đắng cay trong quá khứ.

Cậu cười tít mắt: \”Lúc nói chuyện với Hà Tập, em có nói bánh kem anh mua cho em ngon lắm, cậu ấy bảo khi nào tới thăm em thì nhớ dẫn cậu ấy đi ăn.\”

Lục Đình không để ý hình tượng mà lười biếng dựa vào sofa, hời hợt nói: \”Vậy lần sau cậu ấy tới, anh sẽ dẫn hai người đi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.