[Đm] Đóa Hồng Kiều Diễm Của Đại Gia – Chương 62 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Đóa Hồng Kiều Diễm Của Đại Gia - Chương 62

Giờ phút này, ánh mắt anh sắc bén đến nỗi Tạ Lộ Diễn cảm thấy hai chân mình bắt đầu đau âm ỉ từ trong xương.

Cây gậy chĩa vào chân hắn, giọng người đàn ông vẫn ôn hòa như cũ: \”Tôi nhớ rất rõ là cụt đến đây.\”

Quần Tạ Lộ Diễn khá mỏng, cây gậy lạnh lẽo ấn vào đầu gối hệt như lưỡi rìu sáng quắc từ từ chặt đứt xương hắn.

Giờ hắn đã thật sự sợ hãi.

Hắn run lẩy bẩy, nếu không có Lục Cửu giữ chặt thì đã khuỵu xuống, \”Không…… Không, tôi không muốn……\”

\”Không muốn?\” Lục Đình như vừa nghe thấy điều gì buồn cười lắm, \”Chẳng phải cậu nói thà mình bị cụt chân còn hơn à?\”

Anh lạnh lùng liếc nhìn Tạ Lộ Diễn và Lâm Hà: \”Tôi nhớ ai đó từng nói năm trăm ngàn là lấy mạng mình, cậu nên biết ơn tôi vì chỉ lấy chân chứ không lấy mạng cậu đi.\”

Lục Cửu xách hắn lên rồi liếc nhìn chân hắn: \”Cậu muốn tự làm hay để tôi làm? Nếu tôi làm thì không nhẹ nhàng lắm đâu.\”

\”Anh muốn làm gì!\” Tạ Lộ Diễn nghẹn ngào hét lên.

Lục Cửu cười khẩy: \”Cậu hỏi hay nhỉ. Tôi còn có thể làm gì nữa? Đương nhiên là cho cậu tiền rồi, năm trăm ngàn cả đời cậu cũng kiếm không ra bỗng chốc tới tay. Sao? Hài lòng không?\”

Hắn đưa tay vỗ mặt Tạ Lộ Diễn: \”Sao lại xụ mặt thế kia? Còn không mau cảm ơn sếp tôi đi, nếu không có ngài ấy chắc giờ này cậu còn đang rửa chén ở quán nào đó chứ dễ gì kiếm được năm trăm ngàn?\”

\”Thả tôi ra!\” Tạ Lộ Diễn vùng vẫy trong tay hắn: \”Tôi phải gọi cảnh sát, tôi muốn báo cảnh sát!\”

\”Gọi cảnh sát à……\” Lục Cửu thò tay vào túi hắn móc điện thoại di động ra.

Hắn ném điện thoại xuống đất ngay trước mặt Tạ Lộ Diễn, sau đó giơ chân đạp mạnh.

Chiếc điện thoại kia lập tức vỡ thành từng mảnh dưới chân hắn.

Hắn buông tay ra, để mặc Tạ Lộ Diễn ngã xuống đất rồi cười nói: \”Được thôi, báo cảnh sát đi, đừng trách tôi không cho cậu cơ hội nhé.\”

Tạ Lộ Diễn nhìn màn hình điện thoại tối đen dưới đất, sắc mặt tái nhợt. Hắn cố nén sợ hãi lồm cồm bò dậy rồi há miệng hét to: \”Cứu……\”

Nhưng chưa kịp thốt ra chữ \”mạng\” thì hắn đã bị nhét giẻ lau trên bàn trà vào miệng, sau đó một bàn tay túm lấy cánh tay còn lành lặn của hắn.

Rắc——

Một âm thanh giòn giã lại vang lên.

Hai tay Tạ Lộ Diễn buông thõng bên hông, không thể nhúc nhích, mọi tiếng hét đau đớn đều bị giẻ lau chặn lại.

Lục Cửu thả tay ra, miệng vẫn cười tủm tỉm, đôi giày da lấm bụi thẳng thừng đạp lên chân Tạ Lộ Diễn: \”Anh bạn, cậu làm vậy hình như không quân tử lắm đâu?\”

Rõ ràng hắn đang cười nhưng Tạ Lộ Diễn cứ như nhìn thấy tử thần, toàn thân run lẩy bẩy, một mùi tanh tưởi bốc ra từ người hắn.

Lục Cửu liếc nhìn vết nước trên mặt đất rồi chán ghét dời chân đi.

Sau đó bị Lâm Hà bất ngờ lao tới xô ngã xuống đất.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.