\”Xin lỗi.\” Thẩm Kiều vô thức nói.
\”Xin lỗi? Xin lỗi ai? Xin lỗi họ hay xin lỗi anh?\”
Lục Đình nói: \”Thẩm Kiều, người em nên xin lỗi là bản thân mình đấy.\”
\”Em……\” Thẩm Kiều mở miệng định nói gì đó, nhưng khi thấy máu dính trên mặt người đàn ông thì chợt im bặt.
Cậu đột ngột rụt tay lại, \”Em…… em sẽ tự lo.\”
Động tác của cậu quá mạnh, Lục Đình không kịp đề phòng nên để cậu giật tay về, vết thương khó khăn lắm mới ngừng chảy máu lại nứt ra.
\”Thẩm Kiều……\” Lục Đình nhíu mày bật dậy chụp lấy tay cậu: \”Em làm gì vậy?\”
Khi anh đứng dậy, Thẩm Kiều trông thấy máu tươi chảy từ mặt xuống khắp người anh, mà tất cả những thứ này đều bắt nguồn từ cậu.
\”Đừng!\” Cậu hét toáng lên rồi lùi lại, \”Đừng qua đây!\”
Bộ dạng này của cậu khiến Lục Đình càng thêm lo lắng, thấy cậu liên tục lùi lại phía sau, anh cau mày định kéo cậu lại, kết quả vừa chạm vào Thẩm Kiều thì cậu hất mạnh tay anh ra.
\”Em đã bảo đừng đụng vào em rồi mà!\”
Bốp——
Một tiếng động lớn vang lên trong phòng ngủ, Lục Đình chợt nhớ lại lúc hai người ngủ chung, anh muốn chạm vào cậu, cậu cũng có phản ứng như vậy.
\”Kiều Kiều……\” Anh khàn giọng hỏi: \”Sao lại không cho anh đụng vào em?\”
Thẩm Kiều run rẩy như thú nhỏ bị mắc bẫy trong cơn tuyệt vọng: \”Đừng đụng vào em, bẩn lắm……\”
Dường như cậu không hề sợ đau mà còn chà xát tay mình: \”Máu, nhiều máu quá!\”
Lục Đình vội vã nắm chặt tay cậu vì sợ cậu làm vết thương trên lòng bàn tay nặng thêm. Anh lao tới ôm chầm lấy cậu, giữ chặt vai cậu rồi cố định trong ngực mình, không cho cậu nhúc nhích.
\”Máu ở đâu?\”
Trong mắt Thẩm Kiều, bầu trời đỏ như máu bao phủ hai người, cậu ngửa đầu ra sau, gần như ngạt thở.
\”Nhiều máu quá, Lục Đình, máu trên người em, thật là bẩn……\”
Lục Đình ôm cậu, từ từ siết chặt cánh tay để ôm trọn cậu trong lòng: \”Máu ở đâu? Kiều Kiều của chúng ta sạch lắm, không có máu đâu.\”
\”Nhưng……\” Thẩm Kiều run rẩy đưa tay sờ mặt Lục Đình, ánh mắt trống rỗng, \”Em thấy……\” Cậu lắp bắp: \”Trên mặt anh toàn là máu, nhiều lắm, Lục Đình, em không thấy được mặt anh, nhiều quá…… máu chảy khắp nơi……\”
Cậu hoảng loạn giơ đôi tay run rẩy lau mặt cho anh: \”Em không thấy được mặt anh, Lục Đình, em, em vấy bẩn anh rồi.\”
Lục Đình kéo tay cậu chà xát mặt mình, để cậu sờ khắp mặt mình, \”Kiều Kiều, em sờ lại xem? Em nhìn lầm rồi, trên mặt anh đâu có máu, không tin em sờ thử đi, hoàn toàn khô ráo mà, máu chỉ là ảo giác của em thôi.\”
Giọng anh vẫn luôn không nhanh không chậm, mang theo sự dịu dàng mà chỉ anh mới có. Dần dà Thẩm Kiều không còn hoảng loạn nữa, nhưng cậu vẫn rất khó chịu.