[Đm] Đóa Hồng Kiều Diễm Của Đại Gia – Chương 57 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Đóa Hồng Kiều Diễm Của Đại Gia - Chương 57

Chuyện xảy ra trong công viên tựa như một vở kịch, xem hết thì đi. Nhờ có Lục Đình ra tay mà video không bị phát tán, mũ lưỡi trai cũng che kín mặt Thẩm Kiều, vì vậy mọi người chỉ nhớ mỗi vóc dáng gầy gò quá mức của thanh niên kia.

Chẳng còn lòng dạ nào đi chơi nữa nên Lục Đình đưa Thẩm Kiều về biệt thự.

Thanh niên vừa về đã nhốt mình trong phòng. Lục Đình bưng canh dì bếp mới nấu lên gõ cửa phòng Thẩm Kiều.

Thẩm Kiều vẫn đội chiếc mũ Lục Đình đưa cho, khuôn mặt bị che đi quá nửa, chỉ lộ ra chiếc cằm thanh tú.

\”Lục tiên sinh.\” Cậu nhìn Lục Đình, trên mặt chẳng có biểu cảm gì, \”Em hơi mệt nên muốn ngủ.\”

Lục Đình im lặng lách mình vào phòng. Anh đặt chén canh lên bàn rồi ngồi xuống cởi chiếc mũ trên đầu cậu ra, để lộ đôi mắt đỏ hoe.

\”Giận anh à?\”

Thẩm Kiều không nói gì mà quay mặt đi, không nhìn anh nữa.

Thấy cậu như vậy, Lục Đình cười nói: \”Xem ra Kiều Kiều giận thật rồi.\”

\”Em không giận.\” Thẩm Kiều lẩm bẩm: \”Em chỉ hơi mệt thôi.\”

Lục Đình cầm lấy chén canh trên bàn: \”Dì bếp mới nấu đấy, ăn xong hẵng ngủ được không?\”

Thẩm Kiều quay đầu nhìn chén canh: \”Lục tiên sinh, em không đói.\”

\”Anh biết.\” Lục Đình khuấy canh, múc một muỗng lên thổi nguội rồi đút cho Thẩm Kiều: \”Nấu cũng nấu rồi, Kiều Kiều của chúng ta nể tình dì bếp vất vả mà ăn chút xíu được không?\”

Giọng điệu của anh như đang dỗ dành một em bé bướng bỉnh, nhưng vẻ mặt lại đầy kiên nhẫn và dịu dàng.

Thẩm Kiều cúi đầu ngậm muỗng canh vào miệng. Canh nóng chảy từ cổ họng xuống dạ dày làm ấm đôi chân lạnh ngắt của cậu.

Cậu vừa ăn xong thì Lục Đình lại múc thêm một muỗng đút cho cậu.

Trên người anh vẫn mặc bộ đồ lúc đi công viên, áo khoác thể thao màu xám, bên trong là áo thun trắng, tóc lòa xòa trước trán, thân hình cao lớn khom xuống trước mặt Thẩm Kiều, tấm lưng thẳng tắp cong thành hình vòng cung, cam tâm tình nguyện bị thuần phục.

\”Kiều Kiều giận cũng dễ hiểu thôi, tại anh cũng làm trái ý muốn của Kiều Kiều, để em phải khó xử trước mặt mọi người mà.\”

Thẩm Kiều há miệng, chưa kịp nói gì thì lại bị đút thêm một muỗng canh.

\”Anh thừa nhận cách làm của mình không đúng, Kiều Kiều giận là lẽ thường tình, đánh anh cũng được, mắng anh cũng được, nhưng đừng tự giày vò mình nữa.\”

Thẩm Kiều nuốt canh xuống rồi ngửa đầu ra sau, né tránh chiếc muỗng của Lục Đình.

\”Lục…… Lục tiên sinh.\” Cậu hỏi ra điều lâu nay vẫn luôn canh cánh trong lòng: \”Sao anh lại……\”

Lục Đình nhìn kỷ tử trôi nổi trong chén, bàn tay cầm chén yên lặng siết chặt: \”Anh chỉ muốn để em biết sau này gặp chuyện tương tự thì nên làm gì thôi.\”

Anh cầm muỗng, vừa nhớ lại cảnh tượng lúc nãy thì ánh mắt chợt trở nên lạnh lẽo, \”Có người thấy em dễ mềm lòng nên mặc sức lợi dụng lòng tốt của em. Nhưng Kiều Kiều à, em phải hiểu bản thân mình mới là quan trọng nhất, em là nạn nhân, bọn họ nợ em là đúng, đâu phải bên nào yếu thế thì bên đó có lý.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.