Lâm Hà vô thức giấu cây lau nhà trong tay ra sau lưng: \”Tiểu Kiều, sao cháu lại ở đây?\”
Thành phố có đến mấy chục triệu người. Thẩm Kiều không ngờ mình lại tình cờ gặp Lâm Hà ở đây.
Cậu nhìn nếp nhăn ở khóe mắt và mái tóc hoa râm của bà rồi cụp mắt xuống, \”Cháu đi chơi với bạn.\”
\”Thế à……\” Lâm Hà chà tay vào áo, \”Ừ nhỉ, không khí ở đây trong lành nên nhiều người tới đi dạo lắm.\”
Xung quanh người đến kẻ đi, mùi nước hoa rẻ tiền và thuốc khử trùng ở nhà vệ sinh công cộng xộc vào mũi Thẩm Kiều. Cậu ném khăn ướt trong tay vào thùng rác, nhìn Lâm Hà rồi mấp máy môi, cuối cùng vẫn chọn im lặng.
Giờ cậu biết nói gì đây?
Hỏi bà sống thế nào? Hỏi bà tại sao lại ở đây à?
Thật ra câu trả lời đã rất rõ ràng.
Cậu không nói gì, Lâm Hà lên tiếng trước. Đôi mắt lộ ra trên khẩu trang kia đã nhìn cậu vô số lần, nhưng giờ đây lại trở nên lạ lẫm, đuôi mắt in hằn dấu vết của năm tháng.
\”Tiểu Kiều, dạo này cháu ổn chứ? Lộ Diễn có kể dì nghe chuyện hôm đó, cháu đừng giận nhé, dì mắng nó rồi, chỉ có đồ khốn như nó mới nói ra những lời như vậy thôi!\”
Bà nhìn ống quần trống rỗng của cậu, hai mắt rưng rưng, \”Cả nhà dì Lâm có lỗi với cháu, tại cha Lộ Diễn nên cháu mới……\”
\”Dì Lâm.\” Thẩm Kiều ngắt lời bà: \”Dì còn chuyện gì nữa không? Nếu không thì cháu đi đây.\”
Lâm Hà sửng sốt, dường như không ngờ cậu sẽ nói vậy nên trong mắt lộ vẻ lúng túng, \”Tiểu Kiều, cháu biết dì không có ý đó mà.\”
\”Cháu biết.\” Vẻ mặt Thẩm Kiều hết sức bình tĩnh: \”Mọi chuyện đều là quá khứ rồi, chúng ta cũng nên nhìn về tương lai đi.\”
Nói xong cậu định vòng qua Lâm Hà để ra ngoài.
Lâm Hà gọi cậu: \”Thẩm Kiều.\”
Thẩm Kiều dừng lại rồi quay đầu nhìn bà.
Ký ức của Lâm Hà về Thẩm Kiều vẫn còn dừng lại hồi cấp hai, lúc đó cậu không gầy gò xanh xao như bây giờ, trên môi luôn nở nụ cười. Còn bây giờ ánh mắt cậu lại lạnh lùng xa cách như thể họ chỉ là người dưng.
Hôm đó Tạ Lộ Diễn về nhà kể cho bà nghe chuyện xảy ra ở trung tâm thương mại, mới đầu Lâm Hà không tin, thiếu niên ngoan hiền trong trí nhớ của bà sao lại biến thành như thế được chứ?
Nhưng giờ Thẩm Kiều ngồi trước mặt bà, rốt cuộc bà đã hiểu ra trên đời chẳng có gì vĩnh viễn không thay đổi cả.
\”Còn chuyện gì à?\”
Thấy thái độ lạnh nhạt của thanh niên, Lâm Hà nắm chặt cây lau nhà, nỗi áy náy trong lòng bỗng chốc tan biến theo vẻ mặt dửng dưng của cậu.
\”Tiểu Kiều, mặc dù hôm đó Lộ Diễn rất khốn nạn nhưng lời nó nói đều là sự thật. Nhà dì sẽ trả tiền, nhưng cháu cũng biết hoàn cảnh của dì mà. Dì Lâm chẳng đòi hỏi gì, chỉ mong cháu đợi thêm ít lâu nữa, ít nhất cũng chờ Lộ Diễn ra trường đã.\”