Sau khi nói đưa cậu đến công viên, Lục Đình lập tức đi thay đồ.
Công viên cách biệt thự không xa lắm, chỉ khoảng hai mươi phút đi bộ. Anh không lái xe mà chậm rãi đẩy xe lăn đưa Thẩm Kiều đi, theo sau là Colin mặt dày mày dạn.
Mùa này rất nhiều người đến công viên chơi. Hôm nay có gió, lại là cuối tuần nên rất đông trẻ em thả diều.
Bầu trời trong vắt không một gợn mây, đủ loại diều bay lượn trên màn trời xanh biếc, nhìn từ xa tựa như một bức tranh đầy màu sắc trẻ thơ.
Thẩm Kiều nheo mắt nhìn trời, vẻ mặt hết sức hào hứng, \”Hồi cấp một trường em tổ chức du xuân, lúc đó em cũng thả diều.\” Cậu chỉ tay lên trời: \”Diều hình chim én giống con kia kìa, diều của em bay cao nhất lớp luôn đó.\”
Lục Đình nhìn theo hướng cậu chỉ, trông thấy một sợi dây mảnh kéo con diều hình chim én. Trong thoáng chốc, anh như nhìn thấy cậu bé thả diều bay cao nhất lớp kia.
\”Kiều Kiều nhà mình giỏi quá, diều bay cao vậy chắc phải được thưởng chứ nhỉ?\”
Thẩm Kiều vẫn cười: \”Không ạ. Thẩm Ngọc thấy vậy thì cắt đứt dây diều của em làm nó rơi xuống hồ bên cạnh, vì ở xa quá nên em không lấy được, thế là em trở thành học sinh duy nhất trong lớp không có diều để thả.\”
Bước chân Lục Đình dừng lại: \”Nhưng nó vẫn là con diều bay cao nhất, dù chỉ một lát ngắn ngủi mà thôi.\”
Thẩm Kiều lặng thinh.
Lục Đình đẩy cậu tới góc rẽ rồi đến trước một tiệm tạp hóa, ông chủ ngồi sau quầy thò đầu ra hỏi: \”Muốn mua gì?\”
\”Diều.\” Lục Đình nói: \”Hình chim én.\”
Trong tiệm có đủ loại diều chất thành đống, lục tìm rất mất công, \”Phải là chim én mới được sao? Đại bàng cũng xinh mà.\”
\”Chỉ lấy chim én thôi.\”
Ba phút sau, rốt cuộc ông chủ cũng tìm được một con diều hình chim én đưa cho anh.
Lục Đình trả tiền rồi đẩy Thẩm Kiều đến giữa quảng trường, có rất nhiều người tụ tập thả diều ở đó.
Người đàn ông mặc đồ thể thao, trên đầu đội mũ bóng chày che khuất gương mặt lạnh lùng, nhìn như sinh viên mới ra trường.
Anh cầm con diều trên tay, cụp mắt nhìn Thẩm Kiều: \”Em có muốn trở thành người thả diều cao nhất ở quảng trường này không?\”
Thẩm Kiều nắm chặt tay vịn xe lăn, nhất thời bối rối: \”Lục tiên sinh……\”
Lục Đình ngồi xuống trước mặt cậu: \”Lục tiên sinh chưa thả diều bao giờ nên muốn xin vía bạn nhỏ từng thả diều cao nhất.\”
Anh đưa con diều cho Thẩm Kiều: \”Kiều Kiều thổi nó đi.\”
Trong mắt anh tràn ngập hơi ấm của mùa thu, rực rỡ hơn cả nắng trên đầu, Thẩm Kiều bị anh nhìn như vậy thì vô thức cúi đầu thổi một hơi vào con diều trong tay anh.
Gió nhẹ lướt qua mặt cậu, đuôi chim én bay phất phơ trong gió, chú chim én chìm xuống đáy hồ rốt cuộc cũng được vớt lên sau mười mấy năm, từ từ hồi sinh trên tay người đàn ông trong sắc thu vàng óng của tháng Mười.