Nói xong Thẩm Kiều nhắm tịt mắt lại.
Cậu cứ tưởng mình sẽ bị người đàn ông la rầy, nhưng Lục Đình chỉ đắp chăn kín hơn cho cậu, bao bọc cậu trong vùng an toàn ấm áp này, cách xa mọi sự lạnh lẽo từ thế giới bên ngoài.
Giọng người đàn ông vang lên trên đầu cậu, trầm thấp dịu dàng.
\”Kiều Kiều chỉ sơ ý làm vỡ bình hoa rồi bị mảnh vỡ quẹt trúng cánh tay thôi, không sao hết.\”
Thẩm Kiều có thể thản nhiên tiếp nhận lời trách mắng hay thậm chí là ghét bỏ của anh. Bởi vì những điều này đều là hợp tình hợp lý, khi cậu cầm mảnh vỡ rạch lên da thịt mình, trong đầu tỉnh táo suy nghĩ, cuối cùng đưa ra một kết luận hợp với lẽ thường.
Cậu có thể tiếp nhận mọi điều xấu xa từ người khác rồi bình tĩnh xử lý, nhưng lại chưa học được cách đáp lại lòng tốt của ai đó.
Nhưng Lục Đình không cần cậu đáp lại mà chỉ vỗ nhẹ lên đầu cậu: \”Thôi, ngủ đi em.\”
Thẩm Kiều vùi mặt vào ngực anh, sống mũi cay xè.
–
Chuyến bay của Colin hạ cánh lúc sáng sớm.
Lục Cửu ra đón. Hắn cất vali vào cốp xe, vừa ngẩng đầu lên thì thấy Colin đang ngáp ngắn ngáp dài vì lệch múi giờ, nhưng vẫn không quên đá lông nheo với mấy cô gái đi ngang qua.
Thấy cô gái liếc xéo mình, hắn nhìn sang Lục Cửu, \”Đều tại cậu hết, mặt mũi dữ dằn làm người ta bỏ chạy rồi kìa. Chậc! Cửu à, tôi nghĩ cậu rất cần số điện thoại của bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ đấy.\”
Lục Cửu cũng liếc xéo hắn: \”Cảm ơn, không cần đâu, đây là huy chương của đàn ông mà.\”
\”Huy chương của đàn ông đâu phải nằm trên mặt, đến lúc cậu phải lòng ai đó sẽ thấy hối hận cho xem.\”
Lục Cửu lười nói nhảm với hắn nên mở cửa lên xe trước, sau đó chống đầu trên vô lăng nhìn Colin bên ngoài, \”Anh có đi không, không đi thì tôi đi.\”
Colin hậm hực chui vào xe, \”Cửu à, lâu rồi không gặp mà cậu vẫn nhàm chán như xưa.\”
Lục Cửu vô cảm nói: \”Lâu rồi không gặp mà anh vẫn gợi đòn như xưa.\”
Colin: \”……\”
Hắn cài dây an toàn, quyết định không so đo với Lục Cửu nữa.
Hắn hỏi thăm tình hình của Lục Đình: \”Dạo này cậu ấy thế nào rồi? Còn bị mất ngủ không? Còn tham gia mấy trò mạo hiểm như trước nữa không?\”
Lục Cửu nghiêm túc trả lời hắn: \”Lục gia mới về nước nên bận lắm. Bệnh mất ngủ thì từ lúc có Thẩm tiên sinh không nghe anh ấy nhắc đến nữa. Còn trò mạo hiểm thì anh biết đấy, anh ấy không bao giờ chủ động tham gia, chỉ có ai mời mới đi thôi, tạm thời trong nước chưa ai dám mời anh ấy cả.\”
Colin nheo mắt lại: \”Thẩm tiên sinh…… Rốt cuộc Thẩm tiên sinh này là ai, sao chưa đầy nửa năm đã làm Lục Đình chết mê chết mệt rồi?\”
\”Đến biệt thự anh sẽ biết.\”
Bình thường Lục Cửu kín như hũ nút, tuyệt nhiên không thể moi được gì từ miệng hắn.