\”Lục tiên sinh……\” Thẩm Kiều nhìn anh với vẻ khó hiểu.
Lục Đình vịn tay lên xe lăn rồi ngồi xuống trước mặt cậu, cố ngăn mình nhìn cổ tay cậu: \”Vậy em có thấy khó chịu chỗ nào không?\”
Sắc mặt thanh niên tái nhợt nhưng biểu cảm lại rất dịu dàng.
\”Không ạ, em khỏe lắm. Em rất vui vì được ăn tối với Lục tiên sinh.\”
Lục Đình ngẩng đầu lên đối diện với đôi mắt trong veo kia. Bị đôi mắt đó nhìn chăm chú khiến anh có ảo giác mọi ý nghĩ thầm kín nhất của mình đều bị nhìn thấu.
Anh dời mắt đi: \”Nhưng anh thấy sắc mặt em kém lắm, thật sự không có chỗ nào khó chịu sao?\”
Thẩm Kiều ngẩn người: \”Chắc tại trưa nay thiếu ngủ nên bị hạ đường huyết đấy ạ.\”
Lục Đình hỏi cậu: \”Vậy em tháo băng tay ra cho anh xem được không?\”
Thẩm Kiều lập tức giấu tay sau lưng: \”Em đeo nó cả ngày bẩn lắm. Nếu anh thích thì em về nhà giặt sạch rồi cho anh xem được không?\”
Lục Đình không nói gì.
Thanh niên nhìn anh với ánh mắt nài nỉ: \”Lục tiên sinh, chẳng phải anh muốn về nhà sao? Em ăn xong rồi, tụi mình về nhé?\”
Đến khi về biệt thự, Lục Đình không hỏi cậu về chiếc băng tay nữa.
Anh khôi phục lại vẻ điềm tĩnh thường lệ, cúi đầu hỏi Thẩm Kiều: \”Hôm nay ngủ một mình hay ngủ với anh?\”
Không ngoài dự đoán, Thẩm Kiều chọn ngủ một mình.
Lục Đình không nói gì, chỉ đưa cho cậu một ly sữa nóng: \”Uống đi rồi ngủ.\”
Vẻ mặt anh rất tự nhiên nên Thẩm Kiều cũng chẳng nghĩ nhiều, cầm ly sữa uống hết trước mặt anh, uống xong còn lễ phép trả ly lại: \”Lục tiên sinh ngủ ngon ạ.\”
Lục Đình nhìn cậu: \”Ngủ ngon nhé.\”
Mười hai giờ đêm, Lục Đình gõ cửa phòng Thẩm Kiều. Anh gọi mấy lần rồi gõ cửa, không thấy ai trả lời mới đẩy cửa vào.
Khung cảnh trong phòng ngủ giống như anh tưởng tượng, thanh niên trùm chăn ngủ say trên giường, từ góc độ của anh có thể nhìn thấy hình dáng lờ mờ của cậu.
Anh không bật đèn mà chỉ bật màn hình điện thoại rồi chỉnh độ sáng xuống mức thấp nhất.
Người đàn ông chẳng có vẻ gì là ngại ngùng khi lẻn vào phòng ngủ của người khác, đóng cửa lại rồi thản nhiên đến cạnh giường.
Anh ngồi xuống nhìn gương mặt say ngủ của Thẩm Kiều. Hơi thở đều đặn, nét mặt yên bình, không còn tái nhợt như trước đó.
Điện thoại hướng xuống tay trái gác lên mép giường của cậu. Trên tay vẫn còn đeo băng, lúc tắm sơ ý làm ướt cũng không nỡ tháo ra mà chỉ lấy máy sấy qua loa, băng tay ẩm ướt cứ thế dính sát vào da.
Lục Đình nhìn chằm chằm cổ tay cậu đến khi màn hình điện thoại tắt đi, mặt cậu chìm trong bóng tối.
Khi màn hình được bật lên lần nữa, khuôn mặt người đàn ông như bị bóng tối bao phủ, âm trầm đáng sợ dưới ánh sáng mờ ảo của điện thoại.