Thẩm Kiều vô thức kéo tay áo che đi chiếc băng tay.
Nói thật thì chiếc váy cậu đang mặc chẳng hợp với chiếc băng tay thể thao này chút nào, thậm chí còn có vẻ lạc quẻ.
Nhưng cậu vẫn khăng khăng đeo nó trên tay, dù sắp ra cửa vẫn không tháo.
\”Em…… mua đại ấy mà, thấy nó đẹp nên đeo thôi.\”
\”Thế à?\” Lục Đình bình tĩnh nói: \”Màu này không hợp với em lắm, để bữa nào anh đổi màu khác đẹp hơn cho em nhé?\”
Thẩm Kiều cắn môi làm thinh, nhất thời không biết từ chối thế nào.
Ánh mắt Lục Đình dừng lại trên môi cậu.
Lần trước ra ngoài với anh, cậu cũng tô son nhưng màu son lúc đó rất nhạt. Anh có thể nhìn ra cậu không quen bôi gì đó lên môi nên hở chút lại bặm môi.
Nhưng hôm nay cậu không chỉ tô son mà còn tô rất đậm.
Môi đỏ, mắt đen, da trắng như tuyết.
Không hiểu sao Lục Đình lại thấy bất an khi nhìn màu son này.
Anh hỏi Thẩm Kiều: \”Hôm nay Kiều Kiều làm gì ở nhà?\”
Thẩm Kiều siết chặt tay rồi trả lời anh: \”Buổi sáng em ăn điểm tâm rồi về phòng đọc sách. Ăn trưa xong thì ngủ một giấc, sau đó xuống lầu đợi anh về.\”
Anh dừng lại trước xe.
Hôm nay Lục Đình không cho tài xế lái xe mà định tự lái.
Anh cúi xuống bế cậu lên ghế phụ, chẳng biết vô tình hay cố ý mà khi ôm Thẩm Kiều, anh đụng vào cổ tay trái của cậu.
Thanh niên lập tức run rẩy, sắc mặt tái nhợt, co rúm lại trong ngực anh.
Vẻ mặt Lục Đình không hề thay đổi, cụp mắt nhìn cậu: \”Sao thế?\”
\”Không sao ạ.\” Thẩm Kiều nắm chặt tay áo anh: \”Tại anh lỡ làm em nhột thôi.\”
Lục Đình khom người đặt cậu lên ghế, trong giọng nói lộ ra ý cười: \”Không ngờ Kiều Kiều nhà mình nhạy cảm vậy.\”
Nhưng ở nơi Thẩm Kiều không thấy được, đôi mắt người đàn ông tối sầm.
Anh đứng dậy đóng cửa lại rồi vòng qua bên kia để lên xe, ánh mắt âm thầm lướt qua chiếc băng tay.
Lục Đình khởi động xe rồi hỏi: \”Hôm nay Kiều Kiều dậy lúc mấy giờ?\”
Thẩm Kiều kéo tay áo che cổ tay: \”Khoảng bảy tám giờ ạ.\”
\”Thế à? Sao anh nghe dì bếp nói mười giờ em mới xuống ăn sáng?\”
Giọng thanh niên ôn hòa, không hề bực mình vì anh hỏi dồn dập, \”Tối qua em ngủ không ngon, còn gặp ác mộng nên lúc dậy ngồi thừ rất lâu, sau đó em đi tắm rồi mới xuống lầu.\”
Một người hỏi một người trả lời, hoàn toàn không có vấn đề gì.
Hai mươi phút sau, hai người đến nhà hàng mà Lục Đình nói.
Họ xuống xe rồi đi thang máy lên phòng riêng trên tầng thượng.
Đúng như Lục Đình nói, ở đây không một bóng người, bởi vì tầng thượng đã được Lục Đình bao trọn.