[Đm] Đóa Hồng Kiều Diễm Của Đại Gia – Chương 48 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Đóa Hồng Kiều Diễm Của Đại Gia - Chương 48

Thẩm Kiều nằm mơ.

Trong mơ, cậu bị lôi ngược về mùa hè lớp mười một.

Ánh nắng chói chang, hàng cây long não trải dài trên con đường đến trường.

Tháng Tám ve kêu rả rích không ngớt.

Đó là mùa hè đen tối nhất trong đời cậu.

Hộc bàn bị nhét chuột chết, sách giáo khoa và vở bài tập không cánh mà bay, mặt bàn khắc đầy những câu tục tĩu.

Thẩm Ngọc chặn cậu lại trong nhà vệ sinh, túm tóc cậu như nắm lông thú rồi cầm dao cạo xởn tóc cậu thành những mảng cao thấp không đều, nham nhở như bị chó gặm.

Suốt thời gian đó tóc cậu luôn lòa xòa che khuất mặt, chỉ chừa lại mỗi chóp cằm nhọn hoắt.

Mỗi lần đi vệ sinh, luôn có một chậu nước bẩn đang chờ cậu.

Ướt sũng, hôi thối……

Ngay cả chuột cống còn sạch hơn cậu.

Thật ra đây là điều hết sức quen thuộc trong suốt quãng đời học sinh của cậu. Ngay cả lúc mơ cũng không khơi dậy quá nhiều cảm xúc của cậu.

Cho đến khi cậu nhìn thấy con hẻm tối tăm kia.

Lầy lội, ẩm ướt……

Những cơn mưa tháng Tám luôn ập đến bất chợt.

Cậu bị xô mạnh vào tường làm bộ đồng phục sạch sẽ gọn gàng lấm lem vết bẩn. Mái tóc rối bù của thiếu niên bị vén lên, để lộ gương mặt quá mức xinh đẹp kia.

Có những chuyện luôn xảy ra mà không hề báo trước.

Tựa như mưa rào, tựa như những ánh mắt đang dán chặt vào cậu.

Cậu bị lôi xềnh xệch tới cuối hẻm.

Hôm đó trời mưa tầm tã khiến mọi tiếng kêu cứu của cậu đều bị tiếng sét át đi.

Cậu đội mưa quỳ xuống trước mặt đám người rồi lấy hết mọi thứ có giá trị ra để cầu xin bọn họ tha cho mình.

Nhưng tiếng van nài khẩn thiết của cậu chỉ khiến nụ cười trên mặt bọn họ phấn khích hơn, những ánh mắt kinh tởm kia đảo khắp mặt cậu.

\”Sợ gì? Tụi anh đều là người tốt, cố ý tới chăm sóc cưng mà.\”

\”Em trai, cưng đẹp thế này chắc chưa bao giờ nếm mùi đàn ông đâu nhỉ? Hôm nay tụi anh sẽ thỏa mãn cưng, bảo đảm cưng sẽ sướng mê luôn.\”

\”Ê tụi bây nghĩ coi nó đẹp như vậy thì phía dưới có mọc ra cái của đàn bà không?\”

\”Ha ha ha…… Lột ra xem chẳng phải sẽ biết ngay à?\”

……

Thẩm Kiều mở choàng mắt.

Chỗ bên cạnh trống trơn, nắng sớm mờ nhạt xuyên qua cửa sổ chiếu vào mặt cậu, mồ hôi lạnh chảy đầm đìa, trắng bệch gần như trong suốt.

Cậu không kìm được run rẩy, hốt hoảng vén chăn lên rồi bò đi.

Khi chống tay, vì quá hoảng loạn nên Thẩm Kiều vấp chăn té xuống giường.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.