Editor: Lily
Lâm Bắc Thạch cắn xong một cái, cảm thấy uất ức tích tụ trong lồng ngực tan biến đi phần nào.
Cậu tựa trán vào vai Lục Cảnh Văn, trên mặt vẫn còn vương lại những giọt nước mắt ấm nóng.
Vết thương của Lục Cảnh Văn vẫn chưa lành hẳn, tuy có thể đi lại được vài bước nhưng không thể đứng quá lâu. Anh vỗ nhẹ lưng Lâm Bắc Thạch, dìu cậu ngồi xuống ghế. Lâm Bắc Thạch còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Lục Cảnh Văn kéo ngồi lên đùi mình.
Tay Lâm Bắc Thạch chống lên vai Lục Cảnh Văn, người trước mặt vẫn nhẹ nhàng vỗ về lưng cậu.
Mặc dù Lâm Bắc Thạch khá gầy, nhưng dù sao cũng là một người đàn ông trưởng thành, trọng lượng cũng không nhẹ đến mức nào. Lâm Bắc Thạch cúi đầu nhìn bụng Lục Cảnh Văn, giọng nói nhỏ nhẹ: \”Em lấy ghế ngồi nhé.\”
Vừa nói, cậu vừa định đứng dậy.
Lục Cảnh Văn nắm lấy tay Lâm Bắc Thạch.
\”Không sao, cứ như vậy đi.\”
Lục Cảnh Văn nói: \”Bây giờ như vậy rất tốt.\”
Lâm Bắc Thạch vừa rồi khóc quá lâu, tuy đã ngừng lại nhưng đầu vẫn còn hơi choáng váng. Cậu lắc lắc đầu, nhỏ giọng hỏi: \”Ngồi như vậy anh có khó chịu không?\”
\”Không.\”
\”Thật sao?\”
\”Thật sự không, chỉ cần không đè lên vết thương là được.\”
\”Vậy còn những chỗ khác thì sao?\”
\”Cũng không.\”
Lục Cảnh Văn trả lời: \”Cho dù có, thì đó cũng là chuyện anh phải vượt qua.\”
\”Đã ở bên nhau rồi, thì anh luôn phải đối mặt với việc tiếp xúc cơ thể, không thể cả đời sống Plato được.\”
(柏拉圖- Plato: chỉ tình yêu tinh thần thuần khiết, không có yếu tố thể xác)
Lúc lái xe trong đêm tối đi tìm Lâm Bắc Thạch, Lục Cảnh Văn đã nghĩ thông suốt chuyện này. Đây là chuyện anh cần phải giải quyết, anh phải có trách nhiệm cho bản thân, chứ không phải áp đặt ý chí của mình lên Lâm Bắc Thạch.
Lâm Bắc Thạch nhìn chằm chằm Lục Cảnh Văn nửa phút, khóe mắt Lục Cảnh Văn hơi cong lên. Anh đưa tay, dùng đầu ngón tay lau đi những giọt nước mắt còn đọng lại trên má Lâm Bắc Thạch, rồi nhẹ nhàng xoa đầu cậu.
\”Coi như anh cầu xin em, cứ ở bên anh một lát như vậy, được không?\”
Lâm Bắc Thạch không trả lời, cậu hơi cúi người, tựa trán vào vai Lục Cảnh Văn.
Hơi thở của Lục Cảnh Văn như ngừng lại một nhịp, nhịp tim hơi nhanh hơn một chút. Anh hít sâu một hơi, các khớp ngón tay đặt lên lưng Lâm Bắc Thạch.
Anh giống như đang dỗ dành một đứa trẻ ngủ, nhẹ nhàng vỗ về lưng Lâm Bắc Thạch, nhưng hơi thở của anh lại không được đều đặn, như vậy, không biết là anh đang an ủi Lâm Bắc Thạch, hay là đang tự trấn an bản thân.
Lâm Bắc Thạch lúc này đã không còn khóc nữa, cảm giác khó chịu do khóc đến tê cả da đầu cũng dần dần tan biến. Cậu dựa vào vai Lục Cảnh Văn, hai tay khoanh lại đặt sau lưng anh.