Editor: Lily
Hai người im lặng nhìn nhau khoảng nửa phút.
Lâm Bắc Thạch đứng dậy: \”Em đi gọi bác sĩ.\”
Gọi bác sĩ chỉ cần ấn chuông là được, vậy mà Lâm Bắc Thạch lại quay người đi ra cửa. Lục Cảnh Văn định gọi cậu lại, nhưng chưa kịp lấy hơi lên tiếng thì Lâm Bắc Thạch đã ra khỏi phòng bệnh.
Chưa đầy năm phút sau, một nhóm bác sĩ và y tá đã đến, theo sau không phải Lâm Bắc Thạch mà là Lục Cảnh Nhiên đang ngáp ngắn ngáp dài, hai mắt thâm quầng như gấu trúc.
Cậu nhóc vừa mới ngủ được hai tiếng, ăn sáng xong lại chạy đến đây.
Lục Cảnh Văn không thấy người mình muốn tìm trong đám đông, nét mặt thoáng ngẩn ra.
Bác sĩ và y tá cẩn thận kiểm tra vết thương, thay băng và điều chỉnh phương án điều trị cho Lục Cảnh Văn.
Suốt quá trình, Lục Cảnh Văn đều rất hợp tác.
\”Hồi phục rất tốt,\” bác sĩ cười nói, \”Khoảng 5 đến 7 ngày nữa, nếu vết thương không có vấn đề gì thì có thể xuất viện về nhà tĩnh dưỡng.\”
Đợi bác sĩ rời khỏi phòng bệnh, Lục Cảnh Văn tựa vào giường bệnh được nâng lên, nhìn đăm đăm vào quyển bài tập của Lâm Bắc Thạch để trên bàn.
Lục Cảnh Nhiên ngáp, nhỏ giọng hỏi: \”Anh, anh… bị sao vậy?\”
\”Khụ khụ… ẩu đả… ẩu đả với người ta,\” Lục Cảnh Văn hoàn hồn, khàn giọng đáp, \”vô tình… bị thương.\”
\”Không sao.\” Lục Cảnh Văn nói.
Lúc này anh đã tỉnh được gần một tiếng, tinh thần khá hơn nhiều.
Anh cố gắng chuyển sự chú ý sang chỗ khác, không để ý đến mấy tờ bài tập của Lâm Bắc Thạch trên bàn, nhưng cuối cùng vẫn thất bại.
\”Em… em có thấy anh trai của Gia Lâm không?\”
Lục Cảnh Nhiên nằm úp sấp bên giường, cằm đặt lên mu bàn tay, gật gù: \”Thấy rồi, lúc em đến thấy anh ấy chuẩn bị xuống lầu, anh ấy bảo em là anh đã tỉnh.\”
\”Anh, anh với anh trai Gia Lâm giận nhau à?\” Có lẽ vì hồi nhỏ chứng kiến bố mẹ bất hòa nên Lục Cảnh Nhiên khá nhạy cảm với những chuyện này, cậu bé tiếp tục hỏi: \”Sao anh vừa tỉnh dậy là anh ấy đi ngay?\”
\”…\” Lục Cảnh Văn không biết phải giải thích chuyện này với đứa trẻ mới lớn như thế nào.
Anh im lặng một lúc, rồi đáp gọn lỏn: \”Ừm, là anh có chút chuyện… làm không đúng, khiến em ấy buồn.\”
\”Hơ… em đi nghỉ đi,\” Lục Cảnh Văn cử động người, hơi nhăn mặt vì đau, anh đưa tay gõ nhẹ lên đầu Lục Cảnh Nhiên, \”Buồn ngủ đến mức mắt cũng không mở nổi rồi kìa.\”
Lục Cảnh Nhiên lắc đầu lia lịa, nói: \”Vậy… vậy để em gọi bác quản gia đến chăm sóc anh…\”
\”Không cần, có điều dưỡng rồi.\” Lục Cảnh Văn chỉ vào điện thoại trên bàn, \”Em… khụ, em đưa điện thoại cho anh là được.\”
Lục Cảnh Nhiên ngoan ngoãn làm theo.
Sau khi cầm được điện thoại, Lục Cảnh Văn liên lạc với Andrew Mond và Tôn Nam Đào để nắm sơ qua tình hình phía cảnh sát, sau đó nhờ Tôn Nam Đào liên hệ với một luật sư.