[Đm/Đang Beta/Full] Quá Lửa – Vũ Sấu Lâm Phong – Chương 58: Làm thú cưng sướng biết mấy. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Đang Beta/Full] Quá Lửa – Vũ Sấu Lâm Phong - Chương 58: Làm thú cưng sướng biết mấy.

Editor: Lily

Lâm Bắc Thạch được Phương Diên Đình đưa về nhà.

Về đến Lư Nam đã hơn mười hai giờ, Lâm Bắc Thạch tắm rửa xong, nằm vật ra giường.

Cạnh phòng chính là phòng của Lục Cảnh Văn, bên trong vẫn còn một mớ hỗn độn. Lâm Bắc Thạch liếc nhìn, do dự một hồi cuối cùng cũng không vào mà đóng cửa lại.

Phúc Thọ nhận thấy cậu có tâm trạng không tốt, meo meo cọ cọ vào chân cậu.

Lâm Bắc Thạch đưa tay bế Phúc Thọ đặt lên bụng mình, lại giơ Phúc Thọ lên cao.

Mèo con kêu meo meo vài tiếng, cúi đầu liếm ngón tay Lâm Bắc Thạch.

Lâm Bắc Thạch nhìn chằm chằm mèo con một lúc, nghiêng người ôm nó vào lòng.

Phúc Thọ ngoan ngoãn nằm gọn trong lòng cậu, không động đậy.

Bộ lông ấm áp và tiếng gừ gừ của con vật nhỏ khiến Lâm Bắc Thạch cảm thấy được an ủi, cậu cúi đầu hôn lên trán Phúc Thọ một cái, ôm mèo nghỉ ngơi.

Một người một mèo cứ thế ngủ đến sáng.

Hôm sau Lâm Bắc Thạch còn phải đi học, chuông báo thức chưa kêu thì cậu đã tỉnh dậy. Cậu rửa mặt qua loa, thay đồng phục, đeo cặp sách ra khỏi phòng ngủ.

Cửa phòng bên cạnh đang mở, từ góc nhìn của Lâm Bắc Thạch, bên trong đã được dọn dẹp sạch sẽ, tấm thảm trải sàn cũng đã được thay mới.

Cậu ngẩn người một lúc, chậm rãi đi ra ngoài, không nằm ngoài dự đoán, cậu nhìn thấy Lục Cảnh Văn ở bàn ăn.

Lục Cảnh Văn đang chuẩn bị cất lọ thuốc.

Anh không ngờ Lâm Bắc Thạch lại ra ngoài sớm như vậy, theo bản năng muốn giấu lọ thuốc đi, sau đó lại cảm thấy hành động này không cần thiết, liền lặng lẽ đứng dậy, nhét lọ thuốc vào hộp thuốc gia đình dưới tủ tivi.

Hai người ngồi ăn sáng cùng nhau, bầu không khí nặng nề chưa từng có.

Lục Cảnh Văn theo bản năng đưa quả trứng đã bóc vỏ cho Lâm Bắc Thạch.

Thật sự, thói quen đúng là một thứ rất đáng sợ.

Hai người im lặng một lúc, nhiệt độ trên bàn ăn dường như lại giảm thêm hai độ.

Lâm Bắc Thạch kéo bát cơm của mình về phía mình.

\”Anh tự ăn đi, em tự bóc được.\”

Sắc mặt Lục Cảnh Văn cứng đờ, lặng lẽ đặt quả trứng lại chỗ cũ.

Họ ăn cháo kèm với thức ăn, Lục Cảnh Văn phát hiện Lâm Bắc Thạch không gắp món nào anh đã gắp.

Lục Cảnh Văn cụp mi mắt xuống, không nói gì, sau đó bắt đầu chỉ gắp món ở đĩa trước mặt mình.

Lâm Bắc Thạch không chấp nhận anh nữa rồi.

Bữa sáng kéo dài khoảng mười phút, Lâm Bắc Thạch đeo cặp sách chuẩn bị ra ngoài.

Lục Cảnh Văn đứng dậy: \”Anh đưa em đi.\”

Lâm Bắc Thạch liên tục lùi lại vài bước: \”Không cần đâu, em tự đi được.\”

Dù sao cũng chỉ cần đi xe buýt, mấy bến là tới.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.