Editor: Lily
Tiết đầu buổi tối, Đàm Kiệt phát hiện bạn cùng bàn của mình có vẻ bồn chồn, lo lắng.
Bởi vì cậu bạn này đã liên tiếp làm sai vài bài tập, mà đều là những bài tập rất cơ bản, vẻ mặt đầy ưu tư.
Đàm Kiệt không nhịn được huých Lâm Bắc Thạch: \”Cậu làm sao vậy?\”
Lâm Bắc Thạch giật mình ngẩng đầu lên, rồi lắc đầu: \”Không sao, chỉ là hơi mệt thôi.\”
Cậu nhìn cuốn bài tập chi chít dấu gạch chéo đỏ, nhíu mày.
Hôm nay cậu thật sự không được khỏe.
Hình ảnh thoáng qua ở cổng trường lại hiện lên trong đầu, Lâm Bắc Thạch véo mu bàn tay mình. Cậu luôn cảm thấy bóng người đó có chút quen thuộc.
Hình như đã gặp ở đâu rồi.
\”Tớ thấy cậu cứ lơ đãng.\”
Giọng nói của Đàm Kiệt cắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm Bắc Thạch: \”Còn tưởng cậu bị ốm nữa chứ.\”
\”Nếu mệt thì nghỉ ngơi một chút, làm ít cũng không sao đâu.\”
Lâm Bắc Thạch gật đầu máy móc, nói lời cảm ơn, tỏ vẻ mình đã biết, rồi lại cầm bút lên làm nốt bài tập còn dang dở.
Bài kiểm tra vừa rồi cậu được gần 580 điểm, thời gian tới tuyệt đối không thể lơ là.
Cùng lúc đó, Lục Cảnh Văn chuẩn bị xuất phát đi dự tiệc tối.
Anh mặc một bộ vest hai hàng cúc màu xanh đen trông rất chỉnh tề, cả người toát ra vẻ lạnh lùng, khó gần.
Tuy nhiên, mặc dù Lục tổng tỏa ra khí chất khó tiếp cận, vẫn có rất nhiều người cố gắng nịnh bợ anh. Dù sao thì một tập đoàn đa quốc gia lớn như Hồng Mậu, liên quan đến nhiều ngành công nghệ cao, lại có sự hợp tác sâu rộng với chính phủ, rất thu hút sự chú ý.
Một vị giám đốc doanh nghiệp đang trò chuyện sôi nổi với anh, đưa tay muốn khoác vai Lục Cảnh Văn, nhưng đã bị anh khéo léo né tránh.
Mặc dù sau một loạt các liệu pháp điều chỉnh, Lục Cảnh Văn hầu như đã có thể tiếp xúc cơ thể bình thường với mọi người, nhưng anh vẫn không muốn người khác đến quá gần.
Vì vậy, trong trường hợp phép lịch sự xã giao cho phép và không gây khó xử, anh sẽ cố gắng tránh tiếp xúc.
Vị giám đốc sôi nổi đối diện không nhận ra hành động của Lục Cảnh Văn, vẫn đang thảo luận với anh về dự án khu công nghiệp công nghệ.
Lục Cảnh Văn trò chuyện với vài vị giám đốc doanh nghiệp nổi tiếng hơn một tiếng đồng hồ mới kết thúc câu chuyện. Nhưng chưa kịp nghỉ ngơi, anh lại gặp đại diện của giới chính trị, lại một hồi chào hỏi xã giao.
Từ xa, cha Lục mặc vest đang uống rượu, nhíu mày nhìn thằng con trai mình. Ông ta đến những dịp như thế này đương nhiên không phải vì hợp tác kinh doanh của Hồng Mậu. Cả Dung Thành đều biết, tất cả tài sản của nhà họ Lục không nằm trong tay ông ta, mà là trong tay con trai.
Lục Quảng Diên đến đây, nhiều nhất cũng chỉ là dạo xem, cũng sẽ không có ai ngăn cản ông ta – danh tiếng của nhà họ Lục có thể giúp ông ta dễ dàng bước vào đây, còn có không ít người phụ trách các doanh nghiệp vừa và nhỏ đến bắt chuyện với ông ta, cố gắng tìm kiếm mối quan hệ.