Họ tới phòng hội nghị trước giờ.
Lúc này chỉ còn 10 phút nữa là đến 12 giờ đêm, Du Hoặc nhìn lướt qua phòng hội nghị, nói: \”Không có ai cả.\”
\”Chưa một ai đến à?\” Tần Cứu nói: \”Vậy được rồi, nguyên đám giám thị này đều là NPC, không có là bản thật. Bằng không với thói quen của cái nhóm 009 kia, 12 giờ tập trung thì họ có khi đã tới đây trước một tiếng để chờ rồi.\”
Hai người đối với cấu trúc của nơi này lại rõ quá rồi, ngựa quen đường cũ theo lối an toàn trèo lên trên nóc tòa nhà.
Trên nóc tòa nhà có một cái giếng trời, xuyên qua tấm kính có thể nhìn xuống toàn cảnh phòng hội nghị. Nơi này tầm nhìn cũng rất tốt, có thể nhìn thấy đường phố khắp bốn phương tám hướng gần đó. Ai đi đến đây, ai đi về đâu, đều có thể thấy rõ ràng cặn kẽ.
Du Hoặc chọn một vị trí không bị ánh trăng chiếu vào, nửa ngồi xổm bên cạnh giếng trời, cụp mắt nhìn chằm chằm phòng hội nghị dưới chân. Tần Cứu xoay người nhảy lên bồn nước, dựa vào cột ống nhìn chăm chú bên ngoài tòa nhà, đôi mắt đen trầm khẽ quét qua các con đường.
\”Tới rồi.\” Anh quay đầu lại nhắc Du Hoặc.
Chỉ chốc lát sau, cửa phòng hội nghị bị mở ra, nhóm giám thị ăn mặc chỉnh tề đột ngột tràn vào tựa như biển đen sâu thẳm. Chỉ trong chớp mắt, gần như lấp đầy các chỗ ngồi trong phòng.
Khi mọi người ngồi xuống, Du Hoặc cầm điện thoại nhìn —— không lệch một giây, vừa đúng 12 giờ. Có thể làm được điều này, chỉ có NPC được thiết lập.
Ngay sau đó, y thấy được Cao Tề, Triệu Gia Đồng, 021, 922 từ trong đám đông…… Y thậm chí còn không cố tình tìm kiếm họ, thì là hầu hết người trong phe phản loạn đã tràn ngay vào mắt.
Y hơi cúi đầu, phạm vi tầm nhìn lại rộng hơn một chút, ghế chủ tọa của bàn hội nghị hiện ra, một người giàu kinh nghiệm và và sắc sảo đang ngồi ở đó, nét mặt khuôn mày anh tuấn được ánh đèn khắc họa nổi bật.
Du Hoặc khẽ nheo mắt nhìn chằm chằm chỗ đó, lại ngẩng đầu nhìn về phía trên bồn nước.
\”Sao vậy?\” Tần Cứu hỏi.
Du Hoặc chỉ chỉ dưới chân: \”001 hàng lậu đang ngồi dưới đó, anh có muốn tới xem một cái không?\”
\”Anh ư?\” Tần Cứu nhảy xuống, cố tình đè giọng xuống, lúc tiếp đất gần như lặng yên không một tiếng động, nhưng điều này không ảnh hưởng đến sự thành thạo của anh.
Anh khom lưng bên giếng trời, thấy \”chính mình\” đang ngồi chủ tọa, thế mà không cảm thấy quỷ dị, mà còn nhìn rất hứng thú nữa.
\”Còn rất giống cơ chứ.\” Anh quay đầu nhìn về phía Du Hoặc nói: \”Lỡ như lại phải đánh nhau,hỗn chiến khắp nơi, em đừng nhận nhầm bạn trai em đấy.\”
Du Hoặc thầm nghĩ anh đang nói mớ gì thế, nhưng ngoài miệng lại tạo thành hai chữ: \”Khó nói.\”
Tần Cứu chậc một tiếng, lúc anh đứng dậy vươn tay khẽ lau khóe môi Du Hoặc, nói: \”Anh vẫn luôn rất thắc mắc, nơi này của em quả thật rất mềm, mà sao lời nói ra lại cứng rắn đến thế.\”