[Đm] Chờ Hừng Đông – Tây Tây Đặc – 71. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Chờ Hừng Đông – Tây Tây Đặc - 71.

Chương 71: Nếu đời người chỉ tựa như lần đầu gặp gỡ.

Chu Dịch không nói một lời, ném điện thoại xuống bên gối anh.

Vương Vu Dạng nằm nghiêng lại, mở loa ngoài: \”Lâm thiếu, hơn nửa đêm rồi anh còn có chuyện gì?\”

Đầu bên kia là tiếng thở nặng nhọc không thông thuận, có đôi chút trầm đục.

Vương Vu Dạng khẽ nhướn mày, là đang uống rượu, hơn nữa đã uống không ít.

\”Lâm thiếu?\”

Lâm Thiếu Nam như vừa tỉnh dậy khỏi giấc chiêm bao, y gấp gáp hít sâu, như đang cố gắng kìm chế cùng giấu đi điều gì, giọng nói y khiến người khác có ảo giác y đang run rẩy, trầm đến mức như đang nỉ non.

\”Anh Vương, thật xin lỗi, đã muộn thế này còn đánh thức anh, tôi gọi lộn số rồi.\”

Vương Vu Dạng nói: \”À, ra là thế.\”

Chu Dịch đứng bên giường cười lạnh, gọi nhầm rồi? Gọi cái rắm.

Vương Vu Dạng ra hiệu gọi hắn lên giường, đừng đứng bên cạnh nhìn xuống, che mất ánh sáng.

Chu Dịch lên giường, chẳng biết vô ý hay cố tình gây ra tiếng động rất lớn.

Vương Vu Dạng bất đắc dĩ, lại dung túng nuông chiều lắc đầu một cái, thật sự là đứa nhỏ ấu trĩ mà.

Đầu bên kia điện thoại tĩnh lặng.

Vương Vu Dạng đang muốn nói cúp máy, đã nghe giọng nói rất nhẹ vang lên: \”Tôi chợt nhớ anh Vương còn nợ tôi một bữa cơm.\”

\”Anh Vương đã quên rồi sao?\” Lâm Thiếu Nam cười.

Vương Vu Dạng nhịp nhịp ngón tay bên giường: \”Sao lại quên được chứ, chỉ là gần đây có chút chuyện.\”

\”Vậy…\”

Lâm Thiếu Nam chỉ thốt ra được một chữ, sau đó đã có tiếng nôn mửa thống khổ, và tiếng ly thủy tinh rơi xuống vỡ tan.

\”Cạch.\”

Điện thoại cúp.

Cú điện thoại này đến mà không có điềm báo trước, kéo dài chưa đầy năm phút đồng hồ, nhưng đã khơi lên một cơn gió không thể lường trước.

Vương Vu Dạng trở về trong chăn: \”Cậu ấy là người biết kiềm chế, thứ gì cũng chỉ lướt qua đầu môi, cả rượu cũng vậy, chưa từng uống đến mức nôn mửa thế này.\”

Chu Dịch trầm mặc nghe anh nói, trong lòng nghĩ tính tự chủ của em luôn rất cao. Trước đây chưa từng phạm sai lầm, cũng không như một kẻ điên trước mặt anh, dù lắm lúc không khống chế được bản thân mình.

Vương Vu Dạng chỉ nói bấy nhiêu đã nhắm mắt lại, ánh đèn sáng chiếu trên gương mặt anh, không nhìn ra biểu cảm gì.

Chu Dịch ôm anh vào lòng, chờ anh ngủ lập tức gửi số điện thoại của Lâm Thiếu Nam cho Tiểu Bạch, tra xem y đang ở đâu.

Ít lâu sau, Hùng Bạch nhắn tin đến.

– Thành phố L.

Khi còn sống Hà Trường Tiến đã nói với cha mẹ về thành phố M, đây không phải chỉ là thuận miệng nhắc đến. Trước mắt, Tôn Thành Chu đang ở đó, cảnh sát cũng đã bí mật theo đuôi, Lâm Thiếu Nam lại không đi?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.