BẠN ĐANG ĐỌC
Chẳng màng
Tác giả: Hoa Quyển
Thể loại: Cổ đại, cung đình, thái tử x thái giám, HE
Độ dài: 56 chương rất nhiều ngoại truyện
Editor: Đờ
Văn án:
Vốn định nuôi con chó con, ai ngờ lại là con chó điên. Hoàng tử x thái giám (thái giám đẹp vô cùng).
Thụ…
#1×1
#cungđình
#cổtrang
#tháigiám
#tháitử
#đammỹ
Editor: Đờ
(1)
Khi Dương Hạ tỉnh lại, bên cạnh đã xuất hiện một bóng đen.
Quý Nghiêu không biết dậy từ lúc nào, ngồi xếp bằng trên giường nhìn hắn. Đèn trong điện mờ ảo không rõ, trời cũng vừa tảng sáng, Dương Hạ vẫn còn đang mơ màng, buồn ngủ.
Hắn nhíu mày, giọng nói thanh thoát hơi khàn, hỏi: \”Đang lúc nào rồi?\”
Quý Nghiêu không đáp, một bàn tay đặt lên đùi, nhìn chằm chằm Dương Hạ, môi mím chặt.
Dương Hạ không đợi câu trả lời, mất kiên nhẫn cọ má lên gối, lẩm bẩm: \”Nhìn chằm chằm ta làm gì.\” Hắn chưa tỉnh hẳn nên ngủ tiếp.
Lời này lớn mật đến mức có thể nói là càn quấy nhưng lại đầy vẻ quen thuộc.
Trên mặt Quý Nghiêu lộ ra nụ cười kỳ quái, lạnh lùng, \”Chậc\” một tiếng, nói: \”Đã nhiều năm rồi không ai dám nói chuyện với Trẫm như vậy.\”
Quý Nghiêu vươn tới, hỏi, dám vào tẩm cung của Trẫm, còn trèo lên long sàng, ngươi là ai?
Dương Hạ đột nhiên mở mắt, nhìn vào đôi mắt sâu thăm thẳm kia. Đôi mắt ấy tĩnh lặng, không thấy đáy, mang theo vẻ xấu xa và cao ngạo, không giống giả vờ.
Bốn mắt nhìn nhau.
Một lúc lâu sau Dương Hạ mới tìm lại được giọng nói của mình, gọi: \”Quý Nghiêu.\”
Quý Nghiêu hé mắt, tựa hồ như phát hiện cái gì, nhìn Dương Hạ một lát. Dương Hạ trắng trẻo, đang mặc mỗi áo trong, chiếc cổ nhẵn nhụi hiện lên vài vết cắn rất đáng chú ý.
Quý Nghiêu giơ tay định sờ, Dương Hạ lại đẩy y ra, lạnh lùng hỏi: \”Ngươi là ai?\”
Quý Nghiêu nhìn tay mình, nghiêng đầu cười: \”Dám gọi thẳng tục danh của Trẫm, ngươi tự hỏi xem Trẫm là ai?\”
Dương Hạ cảm thấy lạnh cả người. Vẻ mặt của Quý Nghiêu vô cùng xa lạ, nếu như bình thường Quý Nghiêu đã nhào vào người hắn.
Trong lòng hắn có một suy đoán hoang đường, lòng trầm xuống, nhất thời không lên tiếng.
Trong điện im lặng như chết.
Quý Nghiêu đột nhiên cất tiếng: \”Người đâu.\”
Y vừa dứt lời đã có mấy người nối đuôi nhau vào, mang theo thau rửa mặt và long bào để lên triều, bên cạnh đó còn mang theo áo mãng bào.
Quý Nghiêu nhìn bộ mãng bào màu son kia vài lần rồi quay đi. Dương Hạ đã ngồi thẳng, dõi theo y như thể nhìn thứ gì đáng sợ, hoang đường lắm.
Từ khi mở mắt, Quý Nghiêu đã nhận ra có điều gì đó khác lạ. Hiện giờ tỉnh hẳn cảm giác ấy lại càng mãnh liệt hơn. Quý Nghiêu lại nhìn bộ mãng bào rồi hướng mắt về phía người đàn ông xa lạ trên giường. Đột nhiên, y quay sang nhìn gương.
Trong gương hiện ra gương mặt y.
Nội thị bên dưới nói: \”Bệ hạ, đốc công, phải chuẩn bị lâm triều rồi.\”
Đốc công – thái giám à. Vẻ mặt Quý Nghiêu vi diệu vô cùng. Y nhìn chằm chằm khuôn mặt Dương Hạ. Sắc mặt hắn trắng bệch nhưng trông kỹ thì cũng khá quen mắt.