[Đm] Chẳng Màng – Hoa Quyển – Ngoại truyện: Hưng vong – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 9 lượt xem
  • 11 tháng trước

[Đm] Chẳng Màng – Hoa Quyển - Ngoại truyện: Hưng vong

BẠN ĐANG ĐỌC

Chẳng màng
Tác giả: Hoa Quyển
Thể loại: Cổ đại, cung đình, thái tử x thái giám, HE
Độ dài: 56 chương rất nhiều ngoại truyện
Editor: Đờ
Văn án:
Vốn định nuôi con chó con, ai ngờ lại là con chó điên. Hoàng tử x thái giám (thái giám đẹp vô cùng).
Thụ…

#1×1
#cungđình
#cổtrang
#tháigiám
#tháitử
#đammỹ

Editor: Đờ

Ngày Hoàng thành bị phá trời đang vào tiết thu phân. Đã nửa năm rồi không có mưa nhưng một cơn gió chợt đến cũng khiến thời tiết lạnh lẽo.

Đêm về càng lạnh.

Gần đây chứng đau đầu của Quý Nghiêu lại phát tác thường xuyên hơn khiến y nhiều lần mất ngủ, đêm ngày điên đảo, tính tình càng hung ác vô thường hơn.

Khi y tỉnh lại, mặt trời đã ngả về Tây, tà dương như màu máu, ngang ngược bao phủ toàn bộ Hoàng cung nguy nga.

Bên ngoài huyên náo, nơi nơi vang lên tiếng kêu sợ hãi. Phản quân đã vào thành, đi thẳng tới Hoàng cung.

Toàn bộ cung cấm kẻ trốn người chạy, Ngự lâm quân cũng chẳng thể duy trì được sự nghiêm trang trong dĩ vãng.

Quý Nghiêu cảm thấy giấc ngủ này của mình dài quá. Một giấc ngủ hiếm có, không mộng mị, ngủ thẳng đến khi tỉnh, rất thoải mái. Y nghe thấy động tĩnh bên ngoài cũng không tức giận, chỉ thư thái ngồi trên giường, nghĩ, phản quân đánh tới rồi.

Phản quân tấn công vào Hoàng cung.

Nam Yên vong – Y thành quân chủ mất nước.

Quý Nghiêu nghĩ lan man. Trong điện vang lên tiếng bước chân dồn dập. Thống soái Ngự lâm quân Hà Tiễu nói nhỏ: \”Bệ hạ, không ngăn được, Tiêu Chỉ huy sứ của Cẩm y vệ đã hy sinh. Thừa dịp chúng chưa đánh tới, người đi trước đi.\”

Quý Nghiêu chống một chân lên trên ghế nhỏ cạnh giường, bàn chân trần lạnh băng, y hỏi: \”Hả? Đi đâu?\”

Hà Tiễu đáp lời: \”Thần hộ tống người ra khỏi cung trước…\”

\”Hà Tiễu.\” Quý Nghiêu ngắt lời hắn, biếng nhác nói: \”Trẫm không đi.\”

Hà Tiễu vội nói: \”Bệ hạ giữ rừng còn xanh thì sợ gì không củi đốt.\”

Quý Nghiêu mỉm cười, đi thẳng chân trần ra ngoài, nói: \”Chúng đi cả rồi, Hà Tiễu, sao ngươi còn ở lại?\”

Hà Tiễu giật mình nhìn Quý Nghiêu, cúi đầu, thấp giọng: \”Người là Hoàng thượng, đương nhiên thần nguyện trung thành.\”

Quý Nghiêu cười khẩy: \”Nguyện trung thành? Hà Tiễu, các ngươi thật sự nguyện trung thành vì Trẫm sao? Các ngươi không đi, thậm chí không tiếc hy sinh bản thân chẳng qua chỉ muốn được cái danh trung nghĩa lưu trong sử sách thôi.\”

Mặt Hà Tiễu biến sắc, im lặng.

Quý Nghiêu khoát tay, nói tiếp: \”Trẫm không phải Hoàng đế tốt, có hy sinh ngươi cũng không được cái thanh danh nào đâu.\”

Quý Nghiêu đi lướt qua người trước mặt ra bên ngoài, cửa cũng không đóng. Đèn trong cung tứ tán, nơi nơi đều là thị vệ cung nhân đang bỏ trốn, thậm chí là đánh nhau, một đao đâm ra, châu báu nữ trang dính máu rơi xuống.

Quý Nghiêu thờ ơ mà nhìn. Có lẽ do hình ảnh mà y xây dựng ảnh hưởng, ở cửa lại có vài cấm quân nên chẳng có ai dám tiến lên nữa.

Trong không khí tràn ngập mùi khói thuốc và máu me. Quý Nghiêu dựa vào cửa điện, từ từ nói: \”Trời lạnh thật.\”

Y nói với Hà Tiễu: \”Làm cho Trẫm chuyện này, làm xong thì chết cũng được, trốn cũng được, tùy ngươi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.