BẠN ĐANG ĐỌC
Chẳng màng
Tác giả: Hoa Quyển
Thể loại: Cổ đại, cung đình, thái tử x thái giám, HE
Độ dài: 56 chương rất nhiều ngoại truyện
Editor: Đờ
Văn án:
Vốn định nuôi con chó con, ai ngờ lại là con chó điên. Hoàng tử x thái giám (thái giám đẹp vô cùng).
Thụ…
#1×1
#cungđình
#cổtrang
#tháigiám
#tháitử
#đammỹ
Editor: Đờ
\”Kẻ khác nào có thể sánh được với tâm can của ta.\”
Hai người bên nhau tám năm, đã rất quen thuộc với cơ thể của người kia, huống chi thứ kia cộm lên, chọc hắn. Mắt Dương Hạ nhìn Quý Nghiêu nghịch ngón tay của hắn, giả bộ lơ đễnh mà gãi bàn tay Quý Nghiêu, nói: \”Bệ hạ cương rồi.\”
Giọng nói ỡm ờ, âm cuối hơi cao lên, tụa như nói chuyện bình thường nhưng lại để lộ sự quyến rũ vô cùng.
Hắn quỳ ngồi xuống, nói: \”Lâu lắm rồi ta chưa liếm cho Bệ hạ.\”
Ánh mắt Quý Nghiêu lập tức nóng lên, dừng lại trên bờ môi Dương Hạ, bờ môi mỏng nhưng đỏ thắm, ướt át. Dương Hạ này kiêu ngạo nhưng yếu ớt, tuy hắn thích vật kia nhưng lại không thích dùng miệng, chỉ có khi nào Dương Hạ bị làm tới mức mơ mơ màng màng Quý Nghiêu mới dỗ được hắn làm chuyện đó.
Quý Nghiêu khàn giọng hỏi: \”Tâm can của ta muốn liếm không?\”
Dương Hạ từ chối đáp. Ánh mắt Quý Nghiêu càng nóng bỏng hơn, tựa hồ như muốn ăn tươi nuốt sống người ta. Bất giác hắn chột dạ, nuốt nước bọt theo bản năng, lòng bàn tay ướt mồ hôi, cau mày nói: \”Đừng có nhìn ta.\”
Quý Nghiêu nghĩ thầm, làm sao mà dời mắt được.
Y chỉ muốn nắm lấy Dương Hạ trong tay, ăn sạch hắn.
Dương Hạ tìm được một đoạn buộc tóc đen, vươn tới, buộc lên che mắt Quý Nghiêu.
Quý Nghiêu ngẩn người ra rồi bật cười, khó khăn lắm Dương Hạ mới muốn chơi, dù thế nào y cũng phải đáp ứng.
Y nắm lấy tay Dương Hạ đưa tới bên miệng, cắn lên, hỏi: \”Công công định làm gì đó?\”
Ánh mắt nóng bỏng của Quý Nghiêu bị che đi, trái tim Dương Hạ cũng bình ổn trở lại. Vật kia của Quý Nghiêu cương cứng, dựng đứng hiên ngang. Dương Hạ cởi dây quần y ra, nắm lấy thứ kia trong đôi tay trắng trẻo.
Quý Nghiêu thở dốc. Mắt y bị che đi, tuy không nhìn thấy gì nhưng những giác quan khác lại trở nên nhạy bén hơn. Dường như y có thể cảm nhận được rằng Dương Hạ ngồi quỳ bên cạnh mình, chơi đùa dương vật đang cương cứng, điều ấy khiến y lại càng cứng lên nữa.
Dương Hạ nhìn xuống cây gậy thịt to lớn, tục tằng kia. Nó thô to, cương cứng, gân xanh nổi lên, quy đầu cong cong đập thẳng vào mắt hắn mà khi ở trong lòng bàn tay hắn, nó cũng không chịu an phận nằm yên. Dương Hạ nắm chặt lấy nó, bất giác liếm môi, vừa mở miệng nói thì nhận ra giọng mình khàn khàn, đầu óc mơ màng: \”Đừng có động đậy.\”
Quý Nghiêu không nói gì nhưng hơi thở trở nên dồn dập hơn.
Dương Hạ bỗng cảm thấy khoái chí lắm. Hắn dùng bụng ngón cái ve vuốt Dương Hạ, lần đầu tiên nghiêm túc đánh giá nó. Hắn nói nhỏ: \”Sao lại to thế này.\”
Quý Nghiêu đã trưởng thành hơn nhiều so với hồi mười bảy mười tám, thứ trong tay hắn cũng đã to lớn, dữ tợn hơn khiến người ta sợ hãi. Quý Nghiêu thở dốc, giơ tay định chạm vào Dương Hạ nhưng không chạm tới. Y nôn nóng, liếm môi, giọng khàn khàn: \”Công công đừng chỉ nhìn.\”