BẠN ĐANG ĐỌC
Chẳng màng
Tác giả: Hoa Quyển
Thể loại: Cổ đại, cung đình, thái tử x thái giám, HE
Độ dài: 56 chương rất nhiều ngoại truyện
Editor: Đờ
Văn án:
Vốn định nuôi con chó con, ai ngờ lại là con chó điên. Hoàng tử x thái giám (thái giám đẹp vô cùng).
Thụ…
#1×1
#cungđình
#cổtrang
#tháigiám
#tháitử
#đammỹ
Editor: Đờ
Ngày Quý Nghiêu đăng cơ thời tiết rất tốt, cũng là ngày đẹp do Lễ bộ đã chọn. Trời cao trong vắt, gió thu hiu quét sạch mùi máu tanh trong cung khiến nơi đây sáng bừng lên.
Quý Nghiêu vào chỗ, áo Cổn(1) màu đen tôn quý, mũ miện mười hai chuỗi ngọc, y ngồi ở ghế rồng trên cao kia. Dương Hạ đang cầm chiếu thư tuyên đọc, chất giọng nhẹ nhàng, từ tốn, từng câu từng chữ được đọc lên chậm rãi, rõ ràng, đoan chính, nghiêm trang.
(1)Áo Cổn hay còn gọi là áo Long Cổn, là lễ phục của Hoàng đế
Quý Nghiêu nâng cằm nhìn Dương Hạ. Bên dưới bậc thềm là bá quan văn võ, Dương Hạ thẳng lưng, những ngón tay mảnh khảnh cầm chiếu thư, vẫn mặc y phục nội thị màu son như thế, có khác là trên áo thêu mãng xà bốn vuốt vàng, đẹp đẽ mà sắc bén.
Chiếu thư đã được đọc xong, Dương Hạ quay người lại thì vừa lúc chạm mắt Quý Nghiêu. Hai người nhìn nhau. Quý Nghiêu mỉm cười với hắn, rõ ràng đã là đế vương rồi những vẫn còn vương lại dáng vẻ thiếu niên, chuỗi ngọc trên mũ lắc lư, lại hơi có vẻ dại khờ.
Dương Hạ ngẩn người nhìn xuống, quỳ ở trước mặt Quý Nghiêu giống như quần thần phía dưới.
Tiếng hô dâng lên như thủy triều.
Báo cáo lên tông miếu, tế trời, tân hoàng đăng cơ thủ tục rườm rà, hai người bận rộn cả ngày, đến tối khuya mới xong việc.
Vào bên trong điện, Quý Nghiêu giơ tay định tháo mũ miện trên đầu xuống, phàn nàn: \”Cái này nặng quá, suýt thì làm ta gãy cổ.\”
Tiểu nội thị bên cạnh nói nhỏ: \”Bệ hạ, giờ ngài là Hoàng thượng, phải sửa danh tự xưng…\”
Tay Quý Nghiêu gạt gạt chuỗi ngọc trên mũ, ánh mắt quét sang phía tiểu nội thị: \”Hửm?\”
Sắc mặt tiểu nội thị trắng bệch, im bặt miệng, quỳ xuống run rẩy nói: \”Nô tài lắm miệng.\”
Quý Nghiêu nhếch môi cười, nhìn Dương Hạ đang im lặng đứng một bên, nói: \”Thôi, hôm nay không tính toán với ngươi, xuống đi.\”
\”Công công thì ở lại.\”
Chẳng mấy chốc, kẻ hầu người hạ lũ lượt kéo ra, trong điện lập tức yên tĩnh trở lại.
Quý Nghiêu đi đến bên gương đồng, mặt gương bóng loáng. Y vụng về tháo mũ miện xuống. Dương Hạ do dự một chút rồi đi tới đứng phía sau Quý Nghiêu, đưa tay lên, thuần thục mà tháo các chuỗi ngọc ra.
Quý Nghiêu nhìn Dương Hạ qua mặt gương đồng, nhìn Dương Hạ rồi đột nhiên gọi hắn: \”Dương Hạ.\”
Dương Hạ đang cầm chuỗi ngọc trên mũ miện của y, mười hai chuỗi bạch ngọc sáng lấp lánh, thêm ánh đèn trong cung sáng ngời làm nền cho làn da hắn trở nên cực trắng, quý giá mà mong manh.
Dương Hạ ngẩng đầu, bất ngờ nhìn thấy ảnh ngược của hai người trong gương.
Trong gương đồng, hai người nhìn thật gần gũi.
Trong điện yên tĩnh đến lạ, rút đi sự phù hoa, ồn ào ban ngày, cung đình lộ ra vẻ tối tăm, cô độc.
Không hiểu sao nhưng Quý Nghiêu bỗng hốt hoảng.