[Đm] Chẳng Màng – Hoa Quyển – 56(Kết). Tên của bọn họ vĩnh viễn lưu lại trong sử sách… – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 31 lượt xem
  • 11 tháng trước

[Đm] Chẳng Màng – Hoa Quyển - 56(Kết). Tên của bọn họ vĩnh viễn lưu lại trong sử sách...

BẠN ĐANG ĐỌC

Chẳng màng
Tác giả: Hoa Quyển
Thể loại: Cổ đại, cung đình, thái tử x thái giám, HE
Độ dài: 56 chương rất nhiều ngoại truyện
Editor: Đờ
Văn án:
Vốn định nuôi con chó con, ai ngờ lại là con chó điên. Hoàng tử x thái giám (thái giám đẹp vô cùng).
Thụ…

#1×1
#cungđình
#cổtrang
#tháigiám
#tháitử
#đammỹ

Editor: Đờ

Hôm sau Dương Hạ gặp Quý Hoàn.

Quý Hoàn ngồi bên cửa sổ uống thuốc. Hắn ta đã gầy đi nhiều, hai má trắng bệch, những ngón tay gầy guộc, nhìn có vẻ cô độc.

Dương Hạ giơ tay hành lễ, kêu một tiếng Bệ hạ.

Quý Hoàn liếc nhìn hắn một cái, vẻ mặt lạnh lùng, không gọi dậy cũng không gọi hắn tới. Dương Hạ tự đứng thẳng dậy, nhìn Quý Hoàn, nói: \”Bệ hạ, Lý công công tự sát rồi.\”

Tay Quý Hoàn run lên, nhìn Dương Hạ kinh ngạc: \”… Ngươi nói gì?\”

Dương Hạ chẳng tỏ vẻ gì, nhắc lại: \”Lý Thừa Đức, Lý công công đêm qua đã tự sát ở Ty lễ giám, treo cổ bằng ba thước lụa trắng.\”

Hắn tự báo tin tức từ sau khi trở lại cung từ Thành vệ doanh. Dương Hạ rời đi không lâu Lý Thừa Đức đã thắt cổ, im lặng mà chết, đến khi thi thể bị phát hiện đã cứng ngắc rồi.

Sắc mặt Quý Hoàn tái nhợt, hỏi: \”Ngươi giết lão?\”

Dương Hạ nhìn lên, thản nhiên đáp: \”Không phải ta, lão tự sát mà.\”

Quý Hoàn ném mạnh chén thuốc về phía Dương Hạ. \”Choang\” một tiếng, chén thuốc vỡ làm năm, bảy mảnh dưới chân hắn, có mảnh vỡ bắn lên xẹt qua mu bàn tay Dương Hạ, để lại một vết máu.

Dương Hạ đau, giơ tay lên, nhìn mu bàn tay dính máu, hỏi: \”Bệ hạ, hả giận chưa?\”

\”Hả giận?\” Quý Hoàn cười đầy thê thảm, oán hận nhìn chằm chằm Dương Hạ: \”Ngươi và Quý Nghiêu phản bội Trẫm như vậy, Trẫm chỉ hận không thể giết các ngươi!\”

Dương Hạ nhìn Quý Hoàn, nghĩ, vốn là thế, vốn nên như thế.

Nghĩ vậy nhưng lòng hắn lại trở nên vô cùng bình tĩnh, lạnh lùng tới mức hắn cũng phải ngạc nhiên.

Dương Hạ đi từng bước về phía Quý Hoàn. Quý Hoàn cả giận nói: \”Ngươi cút đi cho Trẫm!\”

Dương Hạ không nói gì.

Quý Hoàn tức giận tới mức cổ họng phát tanh, vỗ mạnh lên mặt bàn: \”Dương Hạ, ngươi dám hành thích vua à?\”

Dương Hạ từ từ đáp: \”Bệ hạ lo lắng quá rồi, Hạ Chi không dám.\”

Miệng Quý Hoàn ngập tràn mùi máu, hắn ta cố nén nuốt xuống, cười khẩy: \”Không dám ư? Có chuyện gì các ngươi không dám làm!\”

Dương Hạ bình tĩnh nói: \”Bệ hạ thật ra không cần đuổi quý nhân đi, để nàng đi cùng ngài đoạn đường cuối cùng này không được à?\” Hắn nhìn vẻ mặt Dương Hạ dần trở nên khó coi: \”Như vậy nàng cũng không khờ đến mức sẽ ra tay với ta.\”

Quý Hoàn nắm chặt lấy cổ tay hắn, hỏi: \”Uyển Uyển, ngươi làm gì Uyển Uyển rồi?\”

Cuối cùng Dương Hạ cũng mỉm cười, bất cần mà nhìn mu bàn tay đang đổ máu của mình: \”Bệ hạ nghĩ sao?\”

\”Dương Hạ!\” Quý Hoàn vừa cuống vừa giận, phun ra một búng máu. Máu dính lên trang phục nội thị của Dương Hạ, có mấy giọt dính lên mu bàn tay, ấm ấm nóng nóng: \”Ngươi đừng động vào nàng…\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.