[Đm] Chẳng Màng – Hoa Quyển – 52. Nếu có để lại tiếng xấu muốn đời thì chúng ta phải cùng nhau… – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 41 lượt xem
  • 11 tháng trước

[Đm] Chẳng Màng – Hoa Quyển - 52. Nếu có để lại tiếng xấu muốn đời thì chúng ta phải cùng nhau...

BẠN ĐANG ĐỌC

Chẳng màng
Tác giả: Hoa Quyển
Thể loại: Cổ đại, cung đình, thái tử x thái giám, HE
Độ dài: 56 chương rất nhiều ngoại truyện
Editor: Đờ
Văn án:
Vốn định nuôi con chó con, ai ngờ lại là con chó điên. Hoàng tử x thái giám (thái giám đẹp vô cùng).
Thụ…

#1×1
#cungđình
#cổtrang
#tháigiám
#tháitử
#đammỹ

Editor: Đờ

Một miếng gỗ tử đàn bị ném trên bàn, màu sắc đẹp đẽ, tỏa hương nhè nhẹ.

Quý Nghiêu nhìn nó, nói : \”Đây chẳng phải gỗ tử đàn của Hoàng huynh sao?\”

\”Vùng Nam Yến có đặc sản là gỗ tử đàn, gần hai năm nay gỗ này tiến cống vào cung phải có tám, chín phần là xuất xứ Khâm Châu, Liễu Châu.\” Giọng Dương Hạ bình tĩnh: \”Nguồn gốc Tạ gia là từ Nam Yến.\”

Quý Nghiêu chớp mắt: \”Ái chà, công công hiểu biết ghê.\”

Dương Hạ cầm miếng gỗ tử đàn gõ gõ, ánh mắt lạnh lùng nhìn Quý Nghiêu: \”Ngươi còn định giấu ta?\”

Hắn lạnh giọng: \”Ngươi cho rằng Hoàng đế bị bệnh lạ thật?\”

Quý Nghiêu nghiêng đầu, không tránh né Dương Hạ, nở nụ cười, đáp: \”Bệnh của Hoàng huynh không phải bệnh lạ hả? Tốt quá, chẳng qua công công nói với ta làm gì, tìm Thái y mới phải, nếu không thì trọng thần trong triều…\”

\”Quý Nghiêu!\” Dương Hạ lườm Quý Nghiêu sắc lẹm, giận không kìm được.

Quý Nghiêu nhìn hắn, lúc lâu sau mới lại cười, lộ cả răng nanh, chống một tay lên bàn mà ngồi, cầm gỗ tử đàn lên mà ngửi, lẩm bẩm: \”Thơm thế này.\”

\”Ngâm trong nọc độc đặc biệt nửa tháng, mùi không nồng không nhạt, hòa cùng mùi thơm tự nhiên của gỗ tử đàn sẽ không lạ, không khiến người khác chú ý.\” Y cười khúc khích, hỏi Dương Hạ: \”Thuật sĩ giang hồ phải phối lâu đó, công công thấy sao?\”

Dương Hạ căm hận nói: \”Quả nhiên là ngươi!\”

Quý Nghiêu cười đáp: \”Không phải công công đoán được rồi sao.\”

Dương Hạ nói: \”Không chỉ vậy…\”

\”Ta đã cho người điều tra mùi gỗ tử đàn này, không hề nguy hại đến tính mạng.\”

Quý Nghiêu vỗ tay tán thưởng, khen ngợi công công quả nhiên rất tỉ mỉ, khen xong lại thở dài: \”Thật ra công công tra kỹ thế làm gì, trong lòng ngươi đã rõ, nói toạc ra thì mất hay.\”

Giọng Dương Hạ lạnh lùng: \”Sao, dám làm mà không dám để người ta nói?\”

Quý Nghiêu nói giọng nhạt nhẽo: \”Ta làm gì mà không dám để người khác nói.\”

Y mỉm cười nhìn Dương Hạ, ung dung đáp: \”Thế mà ta thấy lạ là sao công công tỏ cái vẻ này.\”

\”Mười mấy tuổi công công đã giết người dìm xác không chớp mắt, đi con đường này tay công công cũng dính không ít mạng người hơn ta.\” Quý Nghiêu lăn miếng gỗ tử đàn trong lòng bàn tay: \”Công công cũng chẳng phải người trung trực, thẳng thắn, mềm lòng, mềm tay gì mà sao…\”

Y dừng lại, đoạn nhìn chằm chằm Dương Hạ: \”Chỉ có mềm lòng với Hoàng huynh vậy?\”

Người thiếu niên có một đôi mắt đẹp đẽ đen thăm thẳm, tính công kích khi nhìn Dương Hạ rất mạnh, như thể xuyên qua lớp túi da kia của hắn, móc ra trái tim bẩn thỉu ấy mà hỏi vặn.

Lòng Dương Hạ run lên, bàn tay trong tay áo siết chặt nhưng vẻ mặt bất biến, thản nhiên đáp: \”Tại sao ngươi lại ra tay với Hoàng Thượng? Hắn coi ngươi như em trai ruột, đối xử với ngươi không tồi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.