Chu Dục sững sờ nhìn hắn: \”Huỷ bỏ? Có ý gì?\”
Kỳ Vân Đình giống như cố tình dụ dỗ cậu, hắn vuốt ve dấu răng của chính mình sau gáy cậu, nói nhỏ: \”Chính là…Hủy bỏ thoả thuận sau khi kết hôn không được có hành vi X này.\”
Chu Dục có lẽ là do kỳ phát tình chỉ mới kết thúc, đầu óc có hơi không tỉnh táo lắm, vẻ mặt nhìn có chút hốt hoảng, cậu nhéo nhéo cái trán, nhẹ giọng nói: \”Tôi, tôi sau này sẽ chuẩn bị thuốc ức chế đàng hoàng.\”
Ánh mắt Kỳ Vân Đình âm trầm vài phần, không tiếp tục đề tài này nữa, ánh mắt quét qua ngực cậu, chậm rãi nói: \”Muốn đi tắm không?\”
Cổ họng Chu Dục khô khốc, thấp giọng nói: \”Đợi lát nữa đi, tôi muốn nghỉ ngơi chút.\”
Vừa dứt lời, tiếng chuông điện thoại liền vang lên.
Kỳ Vân Đình nhìn thoáng qua điện thoại trên tay cậu, thuận tiện chìa tay lấy cái chăn đắp cho cậu: \”Vậy cậu nghỉ ngơi cho tốt, tôi còn có việc phải xử lý.\”
Chu Dục gật đầu, đưa tay cầm lấy điện thoại bắt máy.
Là người nhà tám trăm năm cũng không liên lạc.
\”Alô, con trai, đã ngủ chưa?\”
Chu Dục nghe được cái xưng hô này xong hoàn toàn sửng sốt, ba đã bao lâu rồi không gọi cậu là con của ông ta? Từ lúc vào giới giải trí, ông ta chỉ liên lạc cho cậu đúng một lần khi cậu gây chuyện làm cho ông ta tức giận.
\”Chưa ngủ.\”
Chu Dục vừa mới phát tình xong, âm thanh có chút khàn khàn.
\”Vân Đình không ở cạnh con sao?\”
Chu Dục khó chịu trở người, âm thanh nhàn nhạt: \”Không có.\”
Sự lạnh nhạt của Chu Dục càng tăng lên khiến cho ba Chu nghĩ bởi vì cậu không hài lòng đối với cuộc hôn nhân này, thở dài nói: \”Ba biết, con đối với việc ta cho con kết hôn với Kỳ Vân Đình rất bất mãn, nhưng mà nhìn khắp nơi này, không có người đàn ông nào có thể so sánh được với Kỳ Vân Đình, con gả cho hắn không tính là chịu thiệt.\”
Chu Dục chậm rãi thở ra một hơi, đối với chuyện ông ta đêm hôm khuya khoắc đột nhiên gọi điện tới đây để an ủi, làm cho cậu vô cùng bực mình, vất vả lắm mới chờ được cho ông ta nói xong, chậm chạm mở miệng: \”Ba, tối như vậy còn gọi qua đây, chỉ vì để nói cái này thôi sao?\”
Vẻ tỉnh táo của Chu Dục làm cho ba Chu không nén được có chút xấu hổ, giọng nói rõ ràng do dự trong chốc lát: \”Kỳ Vân Đình vừa mới đưa qua khoản tiền thứ hai, còn nói…\”
Ấn đường Chu Dục nhíu lại một chút, Kỳ Vân Đình đã chuyển khoản tiền thứ hai, cậu nhấp môi, cúi đầu hỏi một câu: \”Hắn còn nói gì nữa?\”
\”Còn nói, con biểu hiện rất tốt.\”
\”Ba biết, đây đều là công lao của con,\”
Cổ họng Chu Dục có hơi phát khô, sau khi cậu cùng Kỳ Vân Đình kết hôn, cũng không có thường xuyên nhắc đến chuyện này, bản thân làm việc này cũng không có quá nhiều mục đích rõ ràng, vì sao…