Editor: Vọng
🌹 \”Anh đừng có nói lời dâm ô trước mặt cục cưng.\” 🌹
Mặc dù Tống Mân không quan tâm nhiều đến tin tức xung quanh, nhưng đối với ông chủ tương lai của mình, hắn đương nhiên phải biết.
Hình ảnh của cha con nhà họ Bùi thường xuất hiện trên các trang tin tức tài chính, mặc dù cậu út nhà họ Bùi sau này mới vào công ty, nhưng kể từ khi nhậm chức đã trúng thầu rất nhiều dự án lớn, có thể được xem là kẻ được phần lớn mọi người trong giới kinh doanh ca tụng. Tuổi còn trẻ mà chuyện gì cũng dám xông xáo, thủ đoạn không hề thua kém anh cả của mình, cách làm việc đôi khi còn quyết đoán và mạnh mẽ hơn.
Tống Mân nhìn vị phó tổng của tập đoàn Bùi thị đang đứng trước mặt mình, đột nhiên cảm thấy xấu hổ như đang tự chuốc lấy nhục nhã.
Lòng tự tôn của Alpha không cho phép hắn tỏ vẻ thất lễ hay trông thảm hại quá mức, chỉ đành kìm nén sự kinh ngạc và nỗi khổ sở trong lòng, nở một nụ cười đúng mực, \”Bùi phó tổng, chào anh. Tôi… tôi là bạn thời đại học của Mễ Nam.\”
Bùi Thừa Nhiên gật đầu, anh bước lên trước Mễ Nam, thân hình hơi che chắn trước người cậu, đối diện lại với ánh mắt thất vọng và nản chí của Tống Mân, \”Vừa nãy tôi nghe nói, cậu muốn theo đuổi Nam Nam à?\”
\”…\” Tim Mễ Nam thắt lại, cậu sợ Bùi Thừa Nhiên hiểu lầm, nhanh chóng giải thích, \”Không phải đâu, đó là chuyện của rất lâu trước đây rồi.\”
Tống Mân cũng ừ một tiếng, \”Đó đã là chuyện của quá khứ rồi, tôi… tôi vừa mới biết Nam Nam đã kết hôn, xin thứ lỗi.\”
Bùi Thừa Nhiên không đáp lời.
Từ góc nhìn của Mễ Nam chỉ có thể trông thấy góc nghiêng của anh, cậu hơi lo lắng, nắm lấy tay anh.
Rõ ràng đều là Alpha như nhau, nhưng Tống Mân không thể chịu đựng được ánh mắt của Bùi Thừa Nhiên, sau khi nói với Mễ Nam một câu bữa khác lại trò chuyện, hắn vội vã rời đi.
\”Anh Thừa Nhiên ơi…\” Mễ Nam bước đến trước mặt Bùi Thừa Nhiên, ánh mắt hiện rõ vẻ bất an.
\”Ăn cơm trước đã.\” Anh không nói gì thêm, nắm tay cậu rời khỏi nhà vệ sinh.
Mễ Nam ăn bữa cơm này trong thấp thỏm bất an, cả bữa cơm Bùi Thừa Nhiên đều đối xử với cậu như mọi lúc, gắp thức ăn cho cậu, rót nước cho cậu, nhưng lại từ chối nói bất cứ gì về chuyện lúc nãy.
Vài lần cậu định mở lời, nhưng lại sợ ảnh hưởng đến bầu không khí, chỉ có thể tạm thời bỏ qua.
Ăn xong cơm trưa, họ rời khỏi gian phòng, đúng lúc gặp phải Tống Mân cũng vừa kết thúc bữa cơm, bên cạnh hắn còn có một người đi cùng, đang cười tủm tỉm thảo luận về dự án với hắn.
Trông thấy Bùi Thừa Nhiên và Mễ Nam, vẻ mặt tươi cười của Tống Mân chợt thay đổi, nhưng cũng không dám mở lời chào hỏi, hắn đành vờ như không quen biết, tiếp lời của đồng nghiệp.
Anh nắm tay cậu ra khỏi quán ăn như đang ở chốn không người.
Lúc họ về công ty cũng đã đến giờ cơm, mọi người đều đi ăn cả rồi, khu văn phòng yên tĩnh vô cùng, toàn bộ khu làm việc rộng rãi đều được lắp cửa sổ bằng kính trong suốt, vì nằm trên tầng cao, bầu trời xám xịt ngày đông gần như ở ngay trước mắt, có thể thấy được một tòa nhà cao tầng khác cách đó không xa, toàn cảnh phố thị sầm uất đều thu trọn trong đáy mắt.