Hai tiếng trước khi tan làm, Phó Nhượng Di trải qua một khoảng thời gian vô cùng kỳ lạ.
Lúc ấy anh đang họp nhóm, cùng giáo sư Vương ngồi ở hàng ghế đầu trong phòng học, nghe sinh viên báo cáo tiến độ. Nhưng khi đang chăm chú lắng nghe, bỗng nhiên anh cảm thấy sống mũi nhẹ bẫng, hàng chữ trước mắt lập tức trở nên mơ hồ. Anh ngẩng đầu nhìn slide PPT chiếu trên màn hình – hoàn toàn không thấy rõ gì cả.
Nhưng kính của anh rõ ràng vẫn đang gài trên sống mũi.
Chuyện gì vậy? Anh tháo kính xuống rồi đeo lên lại, vẫn không nhìn rõ được gì.
Phó Nhượng Di khó hiểu vô cùng, hơi nghiêng đầu, nheo mắt lại. Động tác này với anh không có gì đặc biệt, nhưng với sinh viên đang thuyết trình trên bục giảng, thì chẳng khác nào có gai đâm sau lưng.
\”Thầy Phó… sao thế ạ? Trang này có vấn đề gì sao ạ?\”
Không biết. Tôi còn không nhìn rõ. Phó Nhượng Di lắc đầu: \”Tiếp tục đi.\”
Vừa dứt lời, anh cảm thấy khóe mắt như bị thứ gì đó chọc vào, tiếp theo là một luồng gió mát lành thổi qua, khiến anh nhắm mắt lại theo phản xạ, cho đến khi cảm thấy sống mũi nặng trĩu, mở mắt ra một lần nữa, tầm nhìn lập tức rõ ràng trở lại.
Thật khó hiểu. Anh nghi ngờ mấy ngày nay bản thân làm việc quá sức, dẫn đến thần kinh hơi rối loạn. Nhưng rất nhanh, chuyện kỳ quái hơn đã xảy ra. Bỗng nhiên, anh cảm nhận được có ai đó đang vuốt ve nốt ruồi ở khe giữa ngón cái và ngón trỏ của mình, qua qua lại lại, động tác rất nhẹ nhàng.
Cảm giác ngón tay đó rất mềm mại, rất quen thuộc. Khá giống tay của Chúc Tri Hi.
Là nhớ em ấy đến phát điên rồi sao? Phó Nhượng Di âm thầm cố gắng đánh thức bản thân mình. Đang họp. Nghiêm túc lên.
Vừa mới làm công tác tư tưởng xong, ngay giây tiếp theo, Phó Nhượng Di cảm nhận được bàn tay \”vô hình\” kia xuất hiện lần nữa, nhẹ nhàng cào cào lòng bàn tay anh, ngay lúc anh thấy nhột, vô thức muốn nắm chặt tay lại, đột nhiên, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út bị tháo ra.
Cảm giác này chân thực đến đáng sợ, Phó Nhượng Di vội vàng cúi đầu kiểm tra, giơ tay lên.
Động tác đó thu hút sự chú ý của thầy Vương ngồi bên cạnh: \”Sao thế, Tiểu Phó?\”
Chiếc nhẫn vẫn đeo yên ổn trên ngón tay. Phó Nhượng Di thở phào nhẹ nhõm, lắc đầu: \”Không sao, tôi tưởng nhẫn cưới bị rớt.\”
Thầy Vương bật cười: \”Xem cậu sợ chưa kìa, Tiểu Chúc là đứa trẻ rất hào phóng cơ mà, cậu có làm mất thật thì cậu ấy cũng không để ý đâu.\”
Em ấy sẽ ư ử kêu gào một hồi rồi nén giận nói \”Anh cái người này sao lại như thế hả?\”
Đang nghĩ như vậy thì bỗng nhiên, môi Phó Nhượng Di bị chạm vào một cái, rất mềm, mang theo nhiệt độ ấm áp.
Là cảm giác vô cùng quen thuộc.
Điên rồi sao?
Phó Nhượng Di mím môi, giơ tay lên, dùng khớp ngón tay chặn môi lại.