[Đm/Abo/End] Người Tuyết Của Em Có Thể Sống Được Bao Lâu – Ngoại Truyện 4: Thỏ Con Biến Hình – Sao Vợ Mình Lại Biến Thành Thỏ Thật Rồi? – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Abo/End] Người Tuyết Của Em Có Thể Sống Được Bao Lâu - Ngoại Truyện 4: Thỏ Con Biến Hình - Sao Vợ Mình Lại Biến Thành Thỏ Thật Rồi?

Chúc Tri Hi vừa tỉnh giấc, phát hiện mình đã biến thành một con thỏ.

Chuyện này làm cậu sợ chết khiếp. Cậu vươn tay ra, kiểm tra đi kiểm tra lại. Dù nhìn thế nào đi chăng nữa thì đây cũng không phải là tay người, lông xù mềm mại, trắng như tuyết. Đây là tay thỏ!

[Thật sự biến thành thỏ thì sẽ ngoan ngoãn.] Đây là câu cuối cùng cậu nói trước khi ngủ tối qua.

Xong đời rồi.

Chiếc giường đôi bỗng trở nên khổng lồ, cả Phó Nhượng Di cũng vậy. Cậu phải tốn biết bao công sức mới bò được đến trước mặt anh, nhảy tới nhảy lui, kéo qua kéo lại. Cuối cùng Phó Nhượng Di cũng cử động, nhưng anh lại lật người, suýt nữa thì đè Chúc Tri Hi thành một cái bánh thỏ bẹp dí. May mà cậu chuồn nhanh.

Cuộc sống của thỏ con thật sự quá nguy hiểm.

\”…Hửm?\” Phó Nhượng Di vươn tay, sờ sờ bên cạnh, phát hiện trống không, bèn mở mắt ra, nheo mắt quan sát một lúc.

Nhìn em này! Chúc Tri Hi cố gắng chui ra khỏi chăn, leo lên người anh, nhưng vừa mới leo lên được một chút thì Phó Nhượng Di đã ngồi dậy. Cậu bịch một tiếng ngã ngược vào trong chăn, đầu óc quay cuồng.

\”Người đâu rồi…\” Phó Nhượng Di vẫn còn ngái ngủ, cũng không đeo kính, tầm nhìn mơ hồ. Anh mơ mơ màng màng quờ quạng tay, tóm được bộ đồ ngủ của Chúc Tri Hi, quay đầu nhìn về phía cửa phòng ngủ chính, \”Bảo Bảo?\”

Bảo Bảo của anh ở đây nè! Chúc Tri Hi lấy lại được chút động lực, muốn thử leo lên người anh một lần nữa.

Nhưng Phó Nhượng Di bỗng nhiên sờ thấy chiếc nhẫn cưới rơi bên cạnh gối, lập tức tỉnh táo lại hẳn. Không nói không rằng, anh lập tức bật dậy lao xuống giường, dép lê còn chưa kịp xỏ kỹ, vớ lấy điện thoại trên tủ đầu giường, vừa ra phòng khách vừa gọi điện cho Chúc Tri Hi.

Thế là, kế hoạch leo trèo của Thỏ Hi lại thất bại lần nữa vì sự hoảng loạn của ai đó.

Cậu nhảy tưng tưng mấy cái trên giường, hai cái tai thỏ đang cụp vào giữa đầu vểnh hẳn ra, dựng thẳng về phía trước, phát ra tiếng kêu gru gru mà cậu tự cho là rất lớn nhưng thực tế là nhỏ như muỗi kêu.

Âm thanh này dễ dàng bị tiếng rung của điện thoại át đi.

Lần theo tiếng rung, Phó Nhượng Di cầm điện thoại, nhíu mày quay lại phòng ngủ, vừa đi vừa lẩm bẩm: \”Không mang điện thoại sao?\” Lời còn chưa dứt, anh đã sững người, chậm rãi chớp mắt.

Chẳng lẽ mình còn đang mơ? Hay là chưa tỉnh hẳn nên sinh ảo giác? Tại sao trên điện thoại của Chúc Tri Hi lại có một con thỏ??

Anh nghiêng đầu, con thỏ lùn nhỏ nhắn trắng như tuyết kia cũng nghiêng đầu theo, mở to đôi mắt đen láy tròn xoe, chăm chú nhìn anh.

Chẳng lẽ đây là…

Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu. Phó Nhượng Di lắc đầu, đi đến trước tủ đầu giường, ngồi xổm xuống, duỗi tay ra định sờ trán thỏ con. Thế nhưng, con thỏ nhỏ trông có vẻ ngoan ngoãn mềm mại ấy lại há miệng ra, cắn anh một cái.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.