Chiếc xe luồn lách qua những khúc cua quanh co trên đường núi, cuối cùng cũng đến khách sạn. Chúc Tri Hi biết rõ nơi này─nơi này là lựa chọn hàng đầu dành cho các quan chức cấp cao khi đến thành phố S, đảm bảo sự riêng tư và an toàn tuyệt đối.
Giữa bầu không khí trầm lặng của cả đoàn, họ bước vào phòng suite. Chúc Tri Hi vốn định không vào, muốn chừa lại không gian riêng cho cuộc gặp gỡ giữa hai cha con đã cách biệt nhiều năm, nhưng Phó Nhượng Di lại nắm chặt cổ tay cậu, không nói lời nào cũng không buông ra, hệt như một đứa trẻ, còn cậu thì giống con thú bông an ủi mà đứa trẻ ôm chặt trong lòng không rời mỗi khi căng thẳng.
\”Được rồi, được rồi, em vào cùng anh.\” Cuối cùng, Chúc Tri Hi cũng theo anh đi vào, họ cùng băng qua sảnh ra vào, phòng khách của căn suite, đến phòng làm việc tiếp khách.
Bí thư Tôn đi trước, đẩy cửa ra: \”Thượng tướng Hoắc, họ đến rồi.\”
Rèm cửa trong phòng làm việc đã được kéo kín, ánh đèn ấm áp tỏa ra sắc vàng dịu, trong khoảnh khắc ấy, không gian tựa như một buổi tối mùa đông ấm cúng. Vị thượng tướng này mặc bộ quần áo giản dị nhất, đứng dậy ngay khi cửa được mở ra, đi vòng qua bàn làm việc, bước những bước dài về phía họ, nhưng đi được vài bước, ông bất chợt dừng lại, lặng lẽ nhìn về phía hai người, đôi mắt lập tức đỏ lên.
Ông đưa tay ra, trầm giọng nói: \”Ngồi đi, mau ngồi đi.\”
Chúc Tri Hi sợ thất lễ nên không dám nhìn quá kỹ vào vết sẹo trên khuôn mặt ông. Nhưng chỉ một cái liếc mắt thoáng qua, cậu dường như đã nhìn thấy chiến trường kinh tâm động phách, hình ảnh bóng người thoát chết từ trong biển lửa cứ thế hiện lên trong đầu. Chắc hẳn là đau đớn lắm.
Vượt qua hiểm nguy, vất vả trở về tổ quốc, nhưng thứ đón nhận ông là tin người mình yêu thương nhất đã chết thảm, sẽ là cảm giác sống không bằng chết đến mức nào.
\”Chào ngài, Hoắc tiên sinh.\” Phó Nhượng Di lịch sự mở lời, giới thiệu: \”Đây là người yêu của tôi, Chúc Tri Hi.\”
Chúc Tri Hi cúi chào thật nghiêm túc, khi ngẩng đầu lên, trên mặt là nụ cười rạng rỡ: \”Chào ngài Hoắc ạ.\”
Hoắc Bình gật đầu mấy cái liền, mỉm cười, đưa tay che đi nửa bên mặt bị bỏng của mình, rồi lại hạ xuống, nói: \”Vốn dĩ có cân nhắc đến việc đeo khẩu trang, hoặc đội mũ, sợ làm các cậu hoảng sợ, nhưng lại cảm thấy như thế thì không đủ trang trọng…\”
Chúc Tri Hi rất bất ngờ, không kịp suy nghĩ đã vội xua tay: \”Sao lại sợ được chứ, đây là huân chương công trạng của ngài mà.\”
Hoắc Bình khựng lại một chút, rồi cuối cùng bật cười thành tiếng, đưa mắt nhìn thoáng qua Phó Nhượng Di, phát hiện anh đang cụp mắt mỉm cười.
Cuộc gặp mặt đầu tiên rất xa lạ, tính cách hai cha con cũng rất giống nhau, đều kiệm lời, trớ trêu thay, những gì mà họ từng trải qua đều quá đỗi gian truân, khiến cuộc trò chuyện cũng trở nên cẩn trọng hơn, sợ vô tình chạm vào vết thương lòng của đối phương. Nhưng Chúc Tri Hi có thể nhận ra, để đứa con bị thất lạc suốt ba mươi năm này có thiện cảm với mình, Hoắc Bình thực sự đã cố gắng rất nhiều, ông không hề ra vẻ nghiêm khắc lạnh lùng của bề trên, thậm chí còn có chút lúng túng của người lần đầu làm cha.