Nghe thấy câu này, Phó Nhượng Di nhíu mày, còn chưa kịp lên tiếng thì Chúc Tri Hi bên cạnh đột nhiên mở to mắt, dùng hai tay che miệng lại.
Cậu hít sâu một hơi: \”Tôi biết rồi!\”
Phó Nhượng Di và Hạ Tuyết Nghiêu ngồi đối diện đều tỏ ra khó hiểu.
Em biết cái gì cơ? Phó Nhượng Di không lên tiếng, nhưng rất tò mò.
Nhưng Chúc Tri Hi lại nói ra một câu kinh thiên động địa, vừa chỉ vào Hạ Tuyết Nghiêu, vừa quay sang nhìn Phó Nhượng Di, dùng giọng khàn khàn hỏi: \”Anh, hai người… chẳng lẽ là anh em ruột thịt thất lạc nhiều năm sao!?\”
Phó Nhượng Di nhíu mày không hiểu, Hạ Tuyết Nghiêu trực tiếp ngây người.
Nhưng không lâu sau, cậu ta dùng tay chống cằm, mỉm cười với Chúc Tri Hi: \”Tiểu Hi, em thấy tôi và chồng em trông rất giống nhau sao?\”
Phó Nhượng Di nghiến răng ken két, trầm giọng nói: \”Em trả lời cho đàng hoàng.\”
Chúc Tri Hi xoa cằm: \”Nói sao nhỉ… Giống thì không giống, có thể nói là kiểu người hoàn toàn trái ngược nhau, nhưng khí chất thì…\”
Phó Nhượng Di như bị sét đánh: \”Khí chất giống? Em thấy anh giống cậu ta?\” Chẳng lẽ trong từ điển của em, từ \”đàng hoàng\” và từ \”lả lơi\” là từ đồng nghĩa sao?
\”Đều giống như hồ ly tinh vậy.\” Chúc Tri Hi hít sâu một hơi rồi chốt hạ: \”Hồ ly đỏ và hồ ly trắng.\”
Lại nữa, mấy suy nghĩ kỳ lạ của Chúc Tri Hi.
Phó Nhượng Di hơi khó chịu. Chúc Tri Hi thích anh, Chúc Tri Hi thấy Hạ Tuyết Nghiêu giống anh, theo tính chất bắc cầu thì có phải Chúc Tri Hi cũng có khả năng sẽ thích Hạ Tuyết Nghiêu không? Quả nhiên đáng lẽ ngay từ đầu không nên đồng ý cuộc gặp mặt này.
Hạ Tuyết Nghiêu nghe xong chỉ mỉm cười, lắc đầu: \”Cái này cũng tính là một lời khen nhỉ? Nhưng không phải đâu nha, tôi và chồng em không có quan hệ gì cả.\”
\”Hả? Đoán sai rồi à?\” Chúc Tri Hi xoa cằm, đột nhiên lại lóe lên ý tưởng: \”Tôi biết rồi.\”
Phó Nhượng Di: \”Em lại biết rồi.\”
\”Có phải hồi nhỏ hai người từng gặp nhau không?\” Chúc Tri Hi có vẻ sợ mình nói sai, dùng từ ngữ rất uyển chuyển, còn ghé sát đầu về phía đối diện, giọng cậu vốn đã khàn, lại còn đè âm lượng xuống rất nhỏ, giống như những lời cậu thốt ra không phải là lời nói, mà là làn khói từ trong cổ họng bốc ra, \”Ý tôi là… có phải từng lớn lên cùng nhau một khoảng thời gian không? Rồi anh nhận ra anh ấy.\”
Hạ Tuyết Nghiêu bị dáng vẻ này của cậu chọc cười, đưa ngón tay ra chọc nhẹ vào trán Chúc Tri Hi: \”Ting——trả lời sai rồi nhé.\”
Chúc Tri Hi không thể tin nổi: \”Hả? Vậy tôi đoán lại…\”
Phó Nhượng Di lập tức túm Chúc Tri Hi về: \”Không đoán nữa. Em không biết đâu. Để cậu ta nói.\”
Anh hận không thể lấy miếng bông gòn tẩm cồn chà xát thật mạnh lên trán Chúc Tri Hi. Uỷ viên kế hoạch hóa gia đình đi đâu rồi? Bình thường không ai mượn cũng tự thò mặt ra, sao hôm nay không đến bắt người vậy?