[Đm/Abo/End] Người Tuyết Của Em Có Thể Sống Được Bao Lâu – Chương 65: Vị Khách Không Mời Mà Đến – Bảo Bối, Em Nhìn Xem Là Ai Gọi Điện Đi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Abo/End] Người Tuyết Của Em Có Thể Sống Được Bao Lâu - Chương 65: Vị Khách Không Mời Mà Đến - Bảo Bối, Em Nhìn Xem Là Ai Gọi Điện Đi

Khi bế Chúc Tri Hi vào phòng tắm để làm sạch, Phó Nhượng Di đã khôi phục lại phần lớn lý trí.

Trong bồn tắm, anh ôm Chúc Tri Hi vào lòng, mặc cho cậu dựa vào vai mình ngủ say, động tác của anh rất cẩn thận, cũng rất nhẹ nhàng, sợ đánh thức người trong lòng. Nhìn những vết hôn và vết bầm tím trên người Chúc Tri Hi, cùng với vết thương sau gáy cậu, Phó Nhượng Di cảm thấy có chút áy náy.

Mỗi lần trước đây, anh đều rất biết chừng mực, không muốn làm tổn thương cậu, nhưng trong kỳ mẫn cảm, dù lý trí không ngừng kéo lại, anh cũng có nhiều lúc không khống chế được bản năng.

Khi làm sạch, Chúc Tri Hi dường như cảm thấy không thoải mái, khẽ rên rỉ trong lòng anh, nhưng không tỉnh lại.

\”Không sao, ngủ đi.\” Phó Nhượng Di dỗ dành, sau khi xác nhận đã làm sạch xong, anh lau khô người cho cậu rồi bế trở lại giường.

Chúc Tri Hi khi ngủ rất dính người, như thể có nam châm trong người vậy, luôn tìm được anh, dụi dụi một chút, cọ cọ một chút, tìm được tư thế thoải mái nhất, ôm chặt anh rồi chìm vào giấc ngủ sâu.

Nhưng Phó Nhượng Di lại không buồn ngủ.

Hương hoa bưởi trong cơ thể cậu không thể lưu lại lâu dài. Anh hiểu rất rõ, mình không thể đánh dấu vĩnh viễn Chúc Tri Hi, dù sao cậu cũng là một Beta không thể bị đánh dấu, có thể tạo kết trong cơ thể cậu, anh đã nên cảm thấy hài lòng rồi.

Nhưng anh không cam tâm. Vì không thể đánh dấu, không thể đánh dấu vĩnh viễn về mặt sinh lý, nên anh đã làm đi làm lại nhiều lần, mà Chúc Tri Hi cũng chấp nhận anh, cho anh hết lần này đến lần khác.

Dù đánh dấu không vĩnh viễn, nhưng Chúc Tri Hi lại có thể xoa dịu anh một cách kỳ lạ.

Phó Nhượng Di có thể cảm nhận rõ ràng rằng pheromone trong cơ thể mình đã dần ổn định, không còn sự hỗn loạn và bức bối trước đó nữa, mà trở nên ôn hòa, như thể anh vừa được kéo ra khỏi dòng dung nham rực cháy, đặt chân lên một đồng cỏ xanh mướt tràn ngập ánh nắng, làn gió nhẹ nhàng thổi qua, trên thảm cỏ có một tấm trải picnic kẻ ô màu vàng, Chúc Tri Hi đang ngồi trên đó, quay đầu vẫy tay với anh.

Rất yên bình, rất mềm mại.

Anh lặng lẽ ôm lấy Chúc Tri Hi.

Chúc Tri Hi khi ngủ trông giống như một quả bóng bọt biển mềm mại, xốp mịn, làn da tỏa ra một mùi hương thoang thoảng ngọt ngào. Không hoàn toàn là hương hoa bưởi, mà là một mùi rất vi diệu—vừa hơi giống hương thơm thanh khiết của cháo gạo được ninh nhừ trong nhiều giờ, vừa hơi giống mùi nắng ấm của chăn bông phơi suốt một buổi chiều mùa đông, ấm áp và rất dễ chịu.

Rõ ràng người này không có pheromone, nhưng Phó Nhượng Di lại luôn ngửi được vô số hương thơm trên người cậu—mùi bánh táo ngọt ngào ở góc phố, hương tươi mát của hoa hồng mới cắt, chút chua ngọt thoảng qua của rượu vang trắng, mùi phấn rôm trẻ em mềm mại, mùi rêu phong ẩm ướt trong ngày mưa bão, mùi không khí trong trẻo ngọt lạnh sau một trận tuyết, hay ngọn gió tự do mang theo hơi thở của đồng cỏ xanh nơi thung lũng…

Đếm từng mùi hương một, anh bỗng không còn thấy tiếc nuối như vậy nữa. Chúc Tri Hi rất tốt. Thế giới này cũng rất tốt. Tất cả những hương thơm dễ chịu nhất trên thế gian này đều là \”pheromone\” của cậu, ngay cả một người không nhạy cảm như anh, cũng có thể thông qua Chúc Tri Hi mà cảm nhận tất cả từng mùi hương ấy, như thể mở ra giác quan, sống lại một lần nữa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.