Đây là lần đầu tiên Chúc Tri Hi không né tránh mà thẳng thắn bày tỏ tình yêu. Không phải câu \”thích anh\” thốt lên trong khoảnh khắc rung động, cũng không phải câu \”thay nó yêu anh\” gián tiếp thông qua Cầu Tuyết, mà là một câu \”em yêu anh\” đơn thuần và rõ ràng, không chừa lại bất kỳ đường lui nào.
Chúc Tri Hi vốn luôn dũng cảm, không sợ bộc lộ cảm xúc, thế nhưng giữa họ vẫn luôn tồn tại một quả bom hẹn giờ, bóng tối của chiếc đồng hồ đếm ngược không cách nào xua tan. Tình yêu này vốn nhẹ nhàng, tự nhiên mà hình thành, nhưng lại mang theo sức nặng của cái chết. Vì vậy, dù cả hai đều chắc chắn về tình cảm của đối phương, họ vẫn dè dặt né tránh.
Thế nhưng vào lúc này, dù chẳng hề chuẩn bị bất cứ thứ gì, dù đồng hồ đếm ngược trong lòng bàn tay chỉ còn lại ba tuần, cậu vẫn buột miệng thốt lên.
Nụ hôn kết thúc, Chúc Tri Hi vẫn nhìn Phó Nhượng Di. Cậu thấy hàng mi anh đổ bóng đậm trên khuôn mặt, ánh sáng nơi đáy mắt chập chờn như ngọn nến, tựa như chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi tắt, trong ánh mắt ấy, những cảm xúc phức tạp gần như sắp tràn ra – mông lung, bối rối, khao khát, sợ hãi… Anh mấp máy môi, khó khăn lắm mới thốt ra một chữ: \”Tôi…\”
\”Anh cũng yêu em.\” Chúc Tri Hi nói thay anh, \”Cho nên anh mới đẩy em ra vào lúc này.\”
\”Anh yêu em, nên anh không ngại tiếp xúc với em vì đồng hồ đếm ngược, giúp em kéo dài thời gian, rồi lại lãng phí vô số thời gian vì em, chăm sóc em, trân trọng em. Chỉ cần em nói một câu muốn biết, anh liền xé toạc tất cả vết thương của mình ra.\” Nói đến đây, Chúc Tri Hi đỏ hoe mắt, bật cười: \”Nếu thời gian thật sự có thể quay ngược, trở về buổi xem mắt hôm ấy, em nhất định sẽ đặc biệt đắc ý nói với anh rằng: \’Anh có biết sau này anh sẽ vì tôi mà thay đổi hoàn toàn thành một con người khác không?\’ \”
Phó Nhượng Di im lặng một lát, anh cụp mắt xuống, nhỏ giọng nói: \”Đây mới thực sự là con người anh.\”
Chúc Tri Hi không nghe rõ, cậu lại tiến lại gần hơn một chút, gần như muốn áp lên ngực Phó Nhượng Di, hỏi: \”Sao cơ?\”
Phó Nhượng Di ngước mặt lên, chăm chú nhìn cậu, rồi dùng một cách diễn đạt chắc chắn hơn để lặp lại: \”Khi yêu em, đó mới thực sự là con người anh.\”
Nghe thấy câu nói đó, tim Chúc Tri Hi như bị côn trùng nhỏ đốt một phát. Cậu khẽ nhíu mày, rõ ràng là muốn cười, nhưng nước mắt lại trào ra trước, lăn dài trên má. Điều cậu không ngờ tới là Phó Nhượng Di lại vươn tay đến bên cằm cậu. Giọt nước mắt to tròn lấp lánh lăn xuống, rơi vào lòng bàn tay anh.
\”Đồ ngốc.\” Cậu không nhịn được mà khẽ mắng.
Lần này, Phó Nhượng Di không còn bận tâm đến lời đánh giá ấy nữa, chỉ nói: \”Đừng khóc.\”
\”Vậy anh giữ em lại đi.\” Chúc Tri Hi ngồi trở lại giường, ngước lên nhìn anh, trên mặt mang theo biểu cảm em biết rõ anh không làm gì được em đâu, \”Nếu không, em sẽ khóc đến khi kỳ mẫn cảm của anh kết thúc.\”
Phó Nhượng Di lại lộ ra ánh mắt bất đắc dĩ, chỉ là lần này trong đó còn có cả sự kiềm chế đầy khó khăn.
Rốt cuộc là làm sao mà nhịn được chứ? Cũng đã dâng đến tận cửa rồi…