Phó Nhượng Di vẫn chưa ngủ.
Sau khi giúp Chúc Tri Hi lau dọn sơ qua, anh mở tủ quần áo dành cho khách để tìm một bộ đồ mặc cho cậu. Nhưng khi kéo ngăn kéo ra, anh lại do dự. Cuối cùng, anh về phòng của mình, lấy từ tầng dưới cùng của tủ một bộ đồ ngủ mới mua cách đây hai tuần.
Hồi ở nhà họ Phó, Chúc Tri Hi từng mặc đồ ngủ của anh, rồi nói rằng rất thoải mái và muốn anh tặng cho cậu một bộ. Phó Nhượng Di mua rồi nhưng mãi không tìm được cơ hội nào tự nhiên với bình thường để đưa, nhất là khi phải đối mặt trực tiếp.
Nói gì đây? \”Lúc trước chẳng phải cậu muốn sao?\”
Chúc Tri Hi chắc chắn sẽ cười tinh nghịch và đáp: \”Anh để tâm dữ vậy hả? Cả chuyện này mà cũng nhớ à?\”
Mới nghĩ thôi đã thấy xấu hổ rồi.
Vẫn là Chúc Tri Hi khi ngủ say dễ đối phó hơn.
Lúc mua có rất nhiều màu sắc và kiểu dáng khác nhau, anh đã băn khoăn rất lâu, không biết Chúc Tri Hi thích cái nào, thế là dứt khoát mua hết mỗi loại một bộ. Giờ lại gặp rắc rối nữa, nên anh mang tất cả vào phòng Chúc Tri Hi, ướm thử từng bộ.
Nhưng mà bộ nào cũng đẹp cả…
Lần đầu tiên Phó Nhượng Di nhận ra mình mắc hội chứng khó lựa chọn. Đúng là một tật xấu tốn thời gian.
\”Cậu thích màu nhạt hơn, đúng không?\” Anh nhẹ giọng hỏi, nhưng người đang ngủ say tất nhiên không thể trả lời.
\”Vậy thì màu kem đi.\”
Cẩn thận cài từng chiếc cúc áo, Phó Nhượng Di ngồi bên mép giường đắp chăn lại cho cậu, lặng lẽ ngắm nhìn một lúc rồi vươn tay vuốt nhẹ mái tóc lòa xòa trên trán cậu. Sau đó, anh vén tóc lên, cúi xuống, đặt một nụ hôn lên vầng trán láng mịn của cậu.
Sau đó là mí mắt mỏng manh của cậu.
\”Bồi thường…\”
Anh đứng dậy, tự nói với chính mình: \”Tôi chỉ lấy những thứ này.\”
Sau đó, anh về lại phòng của mình để tắm rửa, tự thủ dâm một cách máy móc trong nhà tắm. Thực ra cũng chẳng cao thượng hay chính trực gì, trong đầu anh lúc này vẫn tràn ngập hình ảnh của Chúc Tri Hi vừa nãy. Vòng eo khẽ vặn vẹo vì lo lắng, chiếc đuôi thỏ ẩm ướt trơn trượt, mắt cá chân gác trên vai, đôi môi cắn chặt, và cả những giọt nước mắt không thể khống chế dưới sự áp chế của pheromone…
Giọng nói nhẹ nhàng mềm mại, lúc cao lúc thấp, như một dải lụa mịn màng quấn quanh cổ Phó Nhượng Di khi anh nhớ lại. Nó khiến gân xanh của anh nổi lên, dần dần ngạt thở. Đến khi mọi thứ kết thúc, dải lụa satin ấy cũng từ từ rút ra, tan biến.
Con người ai cũng có dục vọng. Phó Nhượng Di mất một thời gian dài để chấp nhận sự thật này. Nó giống như một chương trình cơ bản đã được cài sẵn vào DNA của mỗi người từ khi sinh ra.
Dĩ nhiên, Chúc Tri Hi cũng có dục vọng. Trước đây, Phó Nhượng Di vô cùng kháng cự, chỉ biết tránh né. Đây là lần đầu tiên anh đối diện một cách rõ ràng và tỉnh táo. Anh nhận ra rằng, hóa ra Chúc Tri Hi khi đắm chìm trong đó lại đặc biệt xinh đẹp, đặc biệt… quyến rũ.