Kỳ mẫn cảm.
Ba chữ này từng là bóng đen sâu thẳm trong lòng Phó Nhượng Di. Anh gần như không thể đối diện với nó, rất khó để chấp nhận. Nhưng giới tính của anh đã định sẵn rằng anh phải trải qua chu kỳ tuần hoàn ấy, – dã thú, con người, dã thú… không bao giờ kết thúc. Thế nhưng, khi nghe những từ này thốt ra từ miệng Chúc Tri Hi, mọi thứ dường như không còn giống như trước nữa.
Kỳ mẫn cảm có Chúc Tri Hi chính là lần đầu tiên trong đời Phó Nhượng Di dám đối mặt và chấp nhận vách đá dục vọng này, không bài xích cũng không trốn chạy. Anh vươn tay nắm lấy người kia, bao dung tất cả, kéo cậu vào trong bóng tối cuồn cuộn của cơn sóng nhiệt. Bước đi với sự nghi ngờ và tin tưởng chồng chéo lên nhau, anh tưởng rằng mình sẽ tan xương nát thịt, nhưng lại được một đám mây đỡ lấy, được ôm ấp, được vuốt ve nhẹ nhàng.
Mùi hương pheromone dần thay đổi mà anh không hề nhận ra. Hương hoa bưởi càng lúc càng nồng đậm, lấn át đi sự lạnh lùng xa cách trước đây. Nó từng là mùi hương anh ghét nhất, bởi nó đồng nghĩa với sự mất kiểm soát, với động tình, với dục vọng.
\”Phó Nhượng Di.\” Chúc Tri Hi gọi tên anh một lần nữa, giọng nói êm tai vô cùng. Cả người cậu thấm đẫm hương hoa ngọt ngào. Dục vọng của anh tràn ngập khắp mọi ngóc ngách trên cơ thể cậu.
Anh cúi xuống hôn. Nhẹ nhàng tách hàm răng, ngậm lấy đầu lưỡi hồng hào, nuốt trọn tất cả những tiếng thở dài, hơi thở đứt quãng và tiếng rên khe khẽ. Răng nanh bị kích thích cắn vào cánh môi căng mọng.
\”Ưm…\” Anh cảm nhận được bờ vai của Chúc Tri Hi đang run rẩy, vì vậy càng ôm chặt hơn. Bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng gầy của cậu, ngón tay vô thức trượt lên trên, theo bản năng xoa nắn tuyến thể vốn không tồn tại.
Chúc Tri Hi như một trái cây đã chín mọng, càng được vân vê càng trở nên mềm mại. Nước quả căng tràn bị lớp vỏ mỏng bao bọc, tựa như chỉ cần hơi bóp nhẹ liền \”ào\” một tiếng rồi trào ra.
Ma men rất đơn thuần, chỉ muốn hôn, khi được đáp ứng thì càng phấn khích hơn rồi nỗ lực đáp lại, đầu lưỡi xoay vòng, giống với lúc liếm lên nốt ruồi trên hổ khẩu.
Trong suốt nụ hôn, Phó Nhượng Di không hề nhắm mắt.
Anh đỡ lấy gáy của Chúc Tri Hi, nghiêm túc quan sát dáng vẻ của cậu. Nhìn thấy khuôn mặt của cậu dần ửng đỏ, phần tóc mái bị thấm ướt bởi những giọt mồ hôi lấp lánh, lớp lông tơ dính sát vào da, mang theo một nét ngây thơ hỗn loạn. Lưỡi vươn vào sâu hơn một chút, cậu liền nhíu mày lại, hai mắt khép chặt.
Bản năng xấu xa của Alpha luôn thao túng anh. Anh không muốn bất cứ ai khác được nhìn thấy dáng vẻ này của Chúc Tri Hi.
Thế nên nụ hôn càng trở nên cuồng dã hơn, còn đôi chân của Chúc Tri Hi cũng siết chặt lấy anh hơn nữa. Sự cọ xát của cơ thể giống như khoan gỗ lấy lửa, trong khoảnh khắc nào đó, ngọn lửa bùng lên như đóa hoa nở rộ, cháy lan không ngừng.
Cảm thấy cậu sắp không thở nổi, Phó Nhượng Di mới lùi lại. Chờ cậu thở dốc một chút.
\”Muốn…\”