Phó Nhượng Di đi qua hai con phố mới tìm thấy một quán mì nhỏ chưa bị dỡ bỏ hay đóng cửa. Chủ quán rất nhiệt tình, dùng chén giấy rót cho anh một chén nước nóng đầy và nhất quyết không chịu nhận tiền.
Thế là Phó Nhượng Di bưng chén nước nóng, men theo con đường nhanh chóng trở lại. Chỉ khi nhìn thấy chiếc xe hơi màu trắng xinh đẹp hoàn toàn lạc lõng với con phố này, trái tim treo lơ lửng của anh mới dần hạ xuống.
Vừa đến gần, cửa kính xe liền hạ xuống, Chúc Tri Hi tươi cười thò nửa cái đầu ra, vẫy tay với anh, tựa như sự khó chịu vừa rồi đã hoàn toàn biến mất. Nước đã nguội bớt, anh nhìn Chúc Tri Hi uống từng ngụm cho đến hết. Đến lúc này, giác quan chậm chạp mới từ từ trỗi dậy, Phó Nhượng Di siết chặt đầu ngón tay bị hơi nước làm đỏ ửng.
\”Cảm ơn anh.\” Đuôi mắt Chúc Tri Hi đỏ hoe, mí mắt vẫn còn hơi sưng, khiến nốt ruồi đỏ của cậu càng thêm nổi bật, tựa như vết mực bị thấm nước mà loang ra.
Phó Nhượng Di dời ánh mắt: \”Đỡ hơn chưa?\”
\”Ừm. Chúng ta về nhà nhé?\”
Phó Nhượng Di gật đầu.
Trên đường về, Chúc Tri Hi không ngừng trò chuyện với anh, từ chuyện đông đến chuyện tây, duy chỉ có chuyện vừa rồi là cậu tuyệt nhiên không nhắc đến. Rất nhiều lần, Phó Nhượng Di cảm thấy cậu thực sự rất sáng suốt, luôn có thể xuyên thấu mọi lớp ngụy trang, nhìn thẳng vào phần mềm yếu nhất trong anh.
Nhưng sự sáng suốt của Chúc Tri Hi lại vô cùng nhân từ. Rõ ràng cậu đã đào lên, đã nhìn thấy, vậy mà vẫn nhẹ nhàng giúp anh che giấu tất cả, sau đó sẽ dùng thủ đoạn không quá cao minh để chuyển chủ đề.
\”Phó Nhượng Di nhìn kìa, bông tuyết này! Hình lục giác chuẩn không lệch miếng nào luôn!\”
Còn một ngã tư nữa là về đến nhà. Dừng trước đèn đỏ, Phó Nhượng Di nhìn bông tuyết mà cậu chỉ, nhưng sau đó lại dời ánh mắt, lặng lẽ nhìn ngắm cậu.
\”Giá như có thể giữ lại những bông tuyết này thì tốt biết mấy…\” Chúc Tri Hi lẩm bẩm.
Nghe câu đó, Phó Nhượng Di chợt nhớ đến một lời tự nhắc nhở mà anh đã lặp đi lặp lại trong quá khứ—cưỡng cầu những thứ không thể có, chỉ khiến cuộc đời anh càng thêm đau khổ.
\”Ừ.\” Anh cũng nhẹ nhàng lặp lại, \”Giá như…. có thể giữ lại thì tốt biết mấy.\”
Vẫn chẳng có chút tiến bộ nào.
Từ khi gặp Chúc Tri Hi, từ những ngày đối xử lạnh nhạt với cậu, diễn kịch nửa thật nửa giả, ỡm ờ mà chung sống, sau kỳ mẫn cảm thì tự giằng xé bản thân, tự gióng lên hồi chuông cảnh báo, nhưng lại không thể nhịn được mà đáp ứng mọi yêu cầu của cậu, vì cậu mà thay đổi bản thân, bắt đầu từ đầu học cách quan tâm, cách giao tiếp, một lần nữa và cũng là lần triệt để nhất phơi bày bản thân, hoàn toàn không còn một chút bí mật nào.
Tất cả đều là vì muốn giữ người này lại.
Lần nào cũng vậy. Cứ khi anh thực sự muốn có một thứ gì đó, thực sự muốn nó thuộc về mình, thì dự cảm bất an đáng sợ kia sẽ xuất hiện—cảm giác rằng thứ đó sắp vuột khỏi tay.