[Đm/Abo/Edit] Người Tuyết Của Em Có Thể Sống Được Bao Lâu – Chương 43: Nỗi Đau Từ Phân Hóa – Một Bộ Sử Thi Tàn Khốc Của Tuổi Niên Thiếu – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Abo/Edit] Người Tuyết Của Em Có Thể Sống Được Bao Lâu - Chương 43: Nỗi Đau Từ Phân Hóa - Một Bộ Sử Thi Tàn Khốc Của Tuổi Niên Thiếu

Trong giây phút ấy, nụ cười của Phó Nhượng Di dừng trên mắt Chúc Tri Hi như những bông tuyết, tan chảy rồi biến thành những giọt nước mắt ấm áp.

Cậu rất hối hận, hối hận vì đã kịch liệt phàn nàn tính cách của Phó Nhượng Di vào đêm tuyết rơi đầu mùa, trách anh hay nổi giận, trách anh luôn nói những lời khó nghe. Nhưng dù vậy, Phó Nhượng Di chỉ trả lời rằng, anh ấy đã lớn lên như vậy.

Cho đến hôm nay, Chúc Tri Hi mới nhận ra rằng cái \”như vậy\” mà Phó Nhượng Di nói, và cái \”như vậy\” mà cậu tự hiểu lúc đó, hoàn toàn không cùng một cấp độ.

Cậu từng tự tin rằng mình rất giỏi an ủi người khác, rất giỏi cung cấp giá trị cảm xúc cho người khác, luôn tràn đầy năng lượng. Nhưng vào giờ phút này, cảm giác bất lực đang trói chặt lấy cậu một cách sâu sắc. Từ giàu sang tới nghèo khó, hóa ra cũng chỉ là một cái chớp mắt.

\”Tôi…\” Chúc Tri Hi nghẹn ngào một lúc lâu, nhưng vẫn không biết phải nói gì, cuối cùng cậu chọn cách ôm lấy Phó Nhượng Di, thật mạnh mẽ, đặc biệt chặt chẽ mà ôm lấy anh.

Cánh tay cậu vòng qua lưng Phó Nhượng Di, lòng bàn tay hướng lên trên, xuyên qua lớp áo dán sát vào xương bả vai của anh, đầu ngón tay siết chặt. Hai trái tim va vào nhau, cậu thậm chí có thể cảm nhận được sự cộng hưởng nhỏ bé ấy.

Một lúc sau, Phó Nhượng Di cũng nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy eo cậu.

Chúc Tri Hi bỗng nhiên nói: \”Tôi muốn biến thành một con bạch tuộc.\”

Câu nói này rất kỳ lạ, rất đột ngột. Cậu biết.

Tiếng cười khẽ của Phó Nhượng Di lướt qua tai cậu, khiến đôi tai của Chúc Tri Hi nhanh chóng nóng lên.

Cậu nghĩ Phó Nhượng Di sẽ hỏi \”Tại sao\”. Nếu anh hỏi, Chúc Tri Hi sẽ hơi xấu hổi để mà trả lời. Cậu chỉ đơn thuần nghĩ rằng một đôi tay để ôm là chưa đủ, càng có nhiều hơn càng tốt.

Nhưng Phó Nhượng Di không hỏi, anh chỉ nói: \”Thôi bỏ đi.\”

\”Tại sao?\” Chúc Tri Hi hỏi.

Phó Nhượng Di không trả lời thẳng. Anh dường như trầm tư trong một lát, rồi nói: \”Cậu biến thành một con sứa hải đăng đi.\”

Một cuộc đối thoại thật kỳ lạ.

\”Tại sao lại là sứa hải đăng?\” Cậu chưa từ bỏ ý định truy hỏi.

Phó Nhượng Di dừng lại một chút, rồi nói: \”Bởi vì nó xinh đẹp.\”

\”Anh ghét bạch tuộc à.\” Chúc Tri Hi nói với anh, \”Xúc tu của bạch tuộc rất mạnh mẽ nhá.\”

Phó Nhượng Di không nói gì.

Thôi được rồi, sứa thì sứa vậy. Chúc Tri Hi ôm chặt lấy anh, nghĩ thầm, anh thích gì thì cứ để anh thích, dù sao sứa cũng có rất nhiều xúc tu, cũng có thể dùng để ôm anh, quấn lấy anh.

Cậu rất để ý, nên cậu đã nhẩm đi nhẩm lại câu nói của Phó Nhượng Di trong lòng. Hình ảnh một con sứa trong suốt dần hiện lên trong đầu cậu, giống như cây nấm trôi nổi trong làn nước, những xúc tu mỏng manh bay lượn theo dòng nước. Rồi Chúc Tri Hi nghĩ, liệu có phải thực ra Phó Nhượng Di thích những chiếc ôm dịu dàng hơn không?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.