[Đm/Abo/Edit] Người Tuyết Của Em Có Thể Sống Được Bao Lâu – Chương 33: Đêm Tuyết Tĩnh Lặng – Hàng Ngàn Tấn Tuyết Đổ Lên Người – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Abo/Edit] Người Tuyết Của Em Có Thể Sống Được Bao Lâu - Chương 33: Đêm Tuyết Tĩnh Lặng - Hàng Ngàn Tấn Tuyết Đổ Lên Người

Đây chắc chắn là một lý do tồi tệ đến mức không thể chấp nhận được, Chúc Tri Hi biết điều đó, Nhưng trong khoảnh khắc ấy, cậu như đánh mất đi khả năng suy nghĩ. Trong đầu cậu chỉ còn lơ lửng duy nhất một ý niệm.

Phó Nhượng Di có dùng ánh mắt như vậy nhìn người khác không?

Trong suốt như nước, mềm mại như tơ lụa, ánh mắt tựa như chú cún con.

Nghĩ đến đây, cậu không kiềm chế được mà đã hôn lên. Hành động vượt qua mọi lý trí. Sau đó, Chúc Tri Hi đương nhiên cảm thấy vô cùng hối hận, Cậu cảm giác mình như biến thành một chú mèo hay cún con, cố gắng dùng những thủ đoạn nhỏ nhoi của mình để đánh dấu lãnh thổ.

Nhưng rõ ràng tôi là Beta mà, tại sao lại xuất hiện suy nghĩ như vậy?

Cậu chợt nhớ đến lúc trước mình từng nói trước mặt Phó Nhượng Di rằng, cậu có thể nhận ra tình cảm của người khác, dựa vào cảm giác, dựa vào ánh mắt, thật quá kiêu ngạo. Hóa ra sự nhạy cảm ấy cũng có thể vì một ai đó mà trở nên rối loạn, mà mất đi tác dụng.

Đúng lúc cậu đang bối rối không biết làm sao, bỗng nghe thấy giọng nói của Phó Nhượng Di, trầm ấm hơn mọi ngày.

\”Nắm tay, đã không còn đủ rồi sao?\”

Chúc Tri Hi hơi buông lỏng bàn tay đang nắm lấy góc khăn quàng, ngẩng đầu nhìn anh: \”Hả?\”

Đột nhiên, cậu lấy lại được chút lý trí, vội vàng gật đầu: \”Đúng vậy, lúc nãy tôi thấy nó đập rất nhanh. Dù chúng ta luôn ở bên nhau, nhưng nó vẫn đập nhanh. Tôi… tôi đột nhiên cảm thấy bất an, rồi tôi nhớ đến lần trước, lúc anh ở kỳ mẫn cảm, anh đã hôn tôi, và đồng hồ đếm ngược đã lùi lại rất nhiều. Anh chắc còn nhớ chứ? Nó rất có hiệu quả đấy.\”

Một lời nói dối thật hỗn độn.

\”Đằng nào thì tôi cũng chỉ là nhất thời nóng vội thôi, xin lỗi…\”

Chưa kịp nói xong, đột nhiên một bàn tay đè lên gáy cậu, khoảng cách đột ngột bị kéo gần lại. Nhịp tim lập tức tăng vọt, Chúc Tri Hi trong phút chốc thậm chí có cảm giác như đang gặp ảo giác, như thể vùng da nhỏ bị Phó Nhượng Di nắm trong lòng bàn tay cũng sinh ra tuyến thể, bùng cháy dữ dội.

Trán cậu bị đè chặt, làn da nóng bừng, còn tròng kính thì cứng và lạnh lẽo. Hơi thở của hai người quyện vào nhau, mờ ảo như sương khói, giữa đêm tuyết không thể nào che giấu được.

Ánh mắt của Phó Nhượng Di cũng trở nên nóng bỏng, những bông tuyết đọng trên lông mi anh tan chảy.

Anh cúi đầu xuống, sắp hôn xuống.

Từ phía xa vọng lại tiếng nhạc của lễ hội văn hóa, Chúc Tri Hi chợt bừng tỉnh, vội vàng đưa tay lên che miệng Phó Nhượng Di. Bàn tay cậu ép chặt giữa đôi môi của người kia, ánh sáng trong lòng bàn tay cũng ngưng lại.

\”Không, ý tôi không phải vậy.\” Sao lại hợp tác với tôi thế.

Chúc Tri Hi thở gấp, cụp mi nói nhỏ: \”Anh là giáo sư mà, đây là trường học…\”

Phó Nhượng Di không lập tức rời ra, khi nói, đôi môi mềm mại của anh vẫn đè lên ngón tay cậu: \”Mọi người đều biết tôi đã kết hôn rồi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.