\”Ồ! Đã về rồi.\” Thuỳ Trang ngạc nhiên cười cười nhìn cô.
\”Ừ, về đón bé Quỳnh!\” Diệp Anh là muốn nhắc lại cho ai kia biết tối qua có người trong lòng khó chịu nhưng không thú nhận.
\”Kỳ Thư đâu?!?\” Thuỳ Trang nhìn cô hỏi.
\”Trở về nhà rồi!\”
\”Buổi chiều cô đến đón cô ấy đi!\”
Diệp Anh khó hiểu hỏi \”Để làm gì?!!\”
\”Tôi muốn mua cho em gái nhỏ mấy bộ quần áo, không thể để trong bữa tiệc em gái nhỏ bị người ta khi dễ.\” Rất chi là bao dung muội muội, Diệp Anh lười trả lời đi về phòng mình.
…
Buổi chiều Diệp Anh cùng Thuỳ Trang đến nhà Kỳ Thư. Một căn nhà nhỏ bé nằm trong một góc phố, giản dị không mấy khoa trương.
\”Diệp, chị Trang. Sao hai người đến đây?\” Kỳ Thư ngạc nhiên khi thấy bọn họ.
\”Em gái nhỏ, chúng tôi đến là muốn đưa em đi mua quần áo!\” Thuỳ Trang niềm nở như chị em thân nhau đã lâu.
\”Mua quần áo cho em?!?\” Kỳ Thư vẫn còn đang hoang mang \”Sao lại phải mua, em cũng không thiếu cái để mặc!\”
\”Cái này không giống. Ngày mai là bữa tiệc của chị, muốn mời em tham gia sao có thể để em bị người khác xem thường. Nhanh lên một chút chúng ta đi mua sắm đi.\” Thuỳ Trang háo hức còn hơn cả nàng.
\”A, vậy…vậy….\”
\”Đừng cứ vậy mãi nữa, mau đi thôi!\”
\”Ách, để em thông báo với mẹ một tiếng đã!\” Kỳ Thư níu tay Thuỳ Trang ngăn lại.
\”Được được, chị lên xe đợi em!\” Thuỳ Trang vui vẻ gật đầu.
\”Mẹ, con đi ra đây một lát tối liền trở về!\”
\”Được, mau đi đi!\”
Kỳ Thư thông báo một tiếng với mẹ rồi cũng ra xe ngồi. Diệp Anh vẫn ngồi trên xe không nói câu nào để mặc Thuỳ Trang muốn phá gì liền phá.
Đến trung tâm thương mại, tình huống cũ xảy ra…Thuỳ Trang và Kỳ Thư hợp ý cùng nhau chọn quần áo ném Diệp Anh qua một bên. Chuyện đó cũng đáng đi, đến gian hàng nội y sau khi chọn cho Kỳ Thư được vài kiểu ưng ý nàng lại bắt đầu không nhịn được trêu chọc cô.
\”Tôi nói này, em gái nhỏ ngực rất lớn. So với tôi còn lớn hơn.\” Vừa nói vừa đưa tay lên ngực mình biểu hiện khoa trương \”Cô không phải thích loại ngực to sao, rất vừa ý!\”
Diệp Anh nghe nàng nói lông mày hơi nhếch lên, sau đó liền chậm rãi nhả ra từng chữ \”Tôi vẫn cảm thấy nơi này rất tuyệt!\” không kiêng cữ nơi công cộng Diệp Anh trực tiếp đưa tay lên bóp của nàng một cái tà mị \”Cảm giác rất mềm, rất vừa vặn!\”
\”Cô vô sỉ!\”
Nhìn gương mặt đang dần đỏ lên của nàng Diệp Anh cảm thấy vô cùng thành tựu. Cả một buổi chiều càn quét cuối cùng bọn họ liền khuôn về một xe lớn quần áo.
\”Trang, cảm ơn chị. Không ngờ chị tốt với em như vậy!\” Kỳ Thư vẫn ngây thơ không hề biết nàng là vợ của Diệp Anh.
\”Không cần khách khí, tới hôm đó nhất định mặc thật đẹp đến dự tiệc của chị là được rồi!\”
\”Em chắc chắn sẽ đến!\”
\”Ngày mai cô hãy đi đón bé Quỳnh đi!\”
Bữa tiệc của cô không thể thiếu con bé nghịch ngợm này được!
Trong một căn phòng có người gọi điện thoại nội dung như sau:
\”Ngày mai Diệp Anh đến đón em!\”
\”Ừ, chị muốn làm như vậy… như vậy… em phải hợp tác với chị!\”
\”Chị điên rồi!\”
\”Em chẳng phải là thích náo nhiệt sao?\”