Điều Hương – Bắc Nhất Thất – Chương 7 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 19 lượt xem
  • 6 tháng trước

Điều Hương – Bắc Nhất Thất - Chương 7

Chương 7

Chiều muộn, tiệm xăm của anh vẫn bận rộn như thường.

Dù đã gần Trung Thu, cái nóng oi ả của mùa hè vẫn còn vương vấn, khiến lòng người không khỏi bồn chồn. Tiệm mới sửa sang, không tiện bật điều hòa quá nhiều, nên anh bảo mấy anh em kê thêm vài chiếc quạt. Đến khi mọi việc xong xuôi cũng đã bốn, năm giờ chiều, anh mới có thời gian nhìn điện thoại.

Tin nhắn quá nhiều. Anh lần lượt trả lời nhanh chóng. Xong xuôi, anh châm một điếu thuốc, nheo mắt nhìn làn khói. Vừa định cất điện thoại vào túi, một tiếng thông báo vang lên.

Là tin nhắn của Lục Thanh.

Tối qua anh tăng ca muộn, gần mười một giờ mới về, nên cuộc trò chuyện của hai người dừng lại từ rạng sáng. Có vẻ như hắn cũng rất bận.

Lục Thanh:  Hôm nay thế nào, vẫn bận sao?

Anh:  Cũng ổn, giờ đang nghỉ.

Lục Thanh:  Vậy thì tốt.

Dù chỉ mấy chữ đơn giản, anh vẫn có thể hình dung được vẻ mặt nghiêm túc của hắn sau màn hình.

Anh dụi điếu thuốc, cầm lấy chai nước lạnh, tiếp tục nheo mắt, suy nghĩ vài giây, vẫn muốn nhắn thêm điều gì đó.

Anh:  Thầy Lục, Trung thu văn phòng các anh có nghỉ không?

Vài giây sau, anh còn chưa kịp vặn nắp chai nước, đã thấy hắn trả lời ngay một chữ \”Không\”.

Anh khẽ cười.

Xem ra không chỉ có mình anh là một kẻ cuồng công việc.

Đang định trả lời, hắn lại hỏi: \”Sao vậy?\”

Anh:  Không có gì, lát nữa tôi về nhà một chuyến.

Lục Thanh:  Bây giờ sao?

Anh:  Ừ, lát nữa về nhà đặt đồ ăn, coi như ăn Trung Thu sớm.

Lục Thanh:  Vất vả rồi, nhớ nghỉ ngơi nhé.

Anh:  Chắc chắn rồi, à đúng rồi, còn chuyện này nữa.

Lục Thanh:  Chuyện gì?

Anh:  Cũng không phải chuyện gì lớn, chỉ là muốn …

…muốn hẹn anh ra ngoài.

Gõ đến một nửa câu, anh chợt thấy có gì đó không đúng, kỳ lạ quá. Anh suy nghĩ vài giây rồi viết:  Muốn cùng anh hút điếu thuốc.

Sau khi gửi tin nhắn, bên kia màn hình im lặng. Anh nhìn chằm chằm vào điện thoại, đến chớp mắt cũng không dám.

Đợi Giang Thuận làm xong việc gọi anh, Lục Thanh vẫn chưa trả lời.

Anh cầm chai nước, đợi đến khi tất cả khách hàng buổi chiều rời đi hết, mới buông điện thoại xuống.

Thật ra cũng không có gì, anh chỉ hơi bồn chồn, nhưng nói thế nào nhỉ, bận quá không trả lời cũng bình thường thôi, anh cũng vậy mà, Lục Thanh chắc chắn cũng thế.

\”anh Lương,\” Giang Thuận gọi anh, \”Mấy hộp bánh Trung Thu em đã xếp lên xe rồi, chúng ta khi nào xuất phát?\”

Anh đặt chai nước lên bàn, cầm lấy chiếc áo khoác: \”Đi luôn bây giờ, trong tiệm cứ để Trần Vạn trông là được.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.