Chương 54
Tết vừa qua thì đã xảy ra chuyện này.
Mảnh đất trước cửa tiệm xăm đã không còn nhìn ra hình dạng gì, những người đập phá tiệm đã đập nát tất cả những gì có thể.
Nhưng Lương Chiết lại bình tĩnh đến lạ. Anh nhìn những mảnh kính vỡ trước mắt, gọi điện thoại cho Giang Thuận, bảo họ đến đây, còn mình thì bình tĩnh báo cảnh sát.
Một ông cụ nhìn thấy Lương Chiết vào cửa liền gọi lại: \”Ông đến giúp cháu dọn dẹp nhé.\”
Lương Chiết lắc đầu: \”Không sao đâu ông, cháu tự làm được.\”
\”Cái này đang yên đang lành sao lại ra nông nỗi này chứ,\” ông cụ nói, \”ông dậy sớm đi mua đồ ăn sáng còn chưa thấy vậy, đợi ông trở về thì cửa tiệm này liền…\”
Ông cụ chưa nói hết câu.
Ông và Lương Chiết khá thân thiết, sống ở khu phố sau con hẻm nhỏ mà, luôn gặp mặt là gật đầu chào nhau. Lương Chiết này ông nhìn trong mắt, ngày thường là một người rất lễ phép, nhìn giống như con trai mình vậy.
Lương Chiết khẽ kéo khóe miệng, vẫn từ chối ông.
Đối phương cũng không nói gì, chỉ có thể liên tục thở dài.
Đi về phía trước vài bước, Lương Chiết bỗng nhiên dừng lại, quay đầu hỏi: \”Ông ra khỏi nhà lúc mấy giờ ạ?\”
\”Khoảng hơn bốn giờ sáng, bà nhà ông dậy sớm, nên phải đi mua đồ ăn sáng từ sớm,\” ông nhớ lại nói.
Khi Giang Thuận chạy đến, mấy cảnh sát đã có mặt.
Lương Chiết cầm hai cái thùng lớn để đựng những khung ảnh kính và giá gỗ bị đập nát, rồi từ kho hàng kéo ra bốn thùng chuyển phát nhanh rỗng.
Giang Thuận nhìn thấy anh như vậy, đưa tay muốn giúp, nhưng Lương Chiết ngăn lại: \”Không sao đâu, anh tự làm được.\”
Giang Thuận vẫn cố chấp: \”Anh… chuyện này là sao vậy?\”
\”Sáng nay khoảng 5 giờ, có người đến đập phá,\” Lương Chiết nói, \”Nhưng thời gian cụ thể thì chưa biết.\”
\”Camera đâu? Chẳng lẽ ngay cả camera cũng không có sao?\” Giang Thuận ngữ khí rất sốt ruột.
Lương Chiết nói: \”Người đó bịt kín mít, căn bản không nhìn ra, tiện thể camera có góc chết, chỉ chiếu được bóng dáng thôi.\”
Giang Thuận cũng nhíu mày theo.
\”Thôi được rồi, anh có chuyện gì cứ tìm em,\” Giang Thuận nói, \”Trần Vạn hôm nay ở ngoại thành, cũng đang quay về rồi. Tiểu đồ đệ của em cũng đang trên đường, lát nữa sẽ đến.\”
Nói xong, cậu ta dừng lại một chút, nhìn Giang Thuận một cái: \”Thầy Lục biết chưa?\”
Lương Chiết: \”Anh ấy đang có lớp nên không xem điện thoại.\”
Lục Thanh đang bận, Lương Chiết không cách nào liên hệ trực tiếp được với hắn.
Đặc biệt là lớp điều hương cũng đã khai giảng rồi, lúc này chắc mới từ bệnh viện về, đang ở phòng học. Lương Chiết gọi một cuộc điện thoại không thấy nghe thì không gọi nữa.