Chương 49
Lương Chiết đã lâu không tự lái xe về nhà.
Trước đây đều là Lục Thanh đón anh, sau đó đưa về chung cư, anh lại một mình trở về. Giờ ở cùng nhau thì cũng tiện, hai người có thể thay phiên nhau.
Trên đường vì không phải giờ cao điểm buổi chiều nên không bị tắc đường. Lương Chiết lên đường cao tốc sau đó bật đèn xi nhan: \”Lát nữa lên đến nơi anh cứ đi tắm trước, em đi hâm nóng cơm.\”
Lục Thanh nhìn điện thoại, tắt màn hình rồi nói được, sau đó hỏi: \”Ngày mai có công việc gì không?\”
\”Em hả?\” Lương Chiết suy nghĩ vài giây, \”Các em gái phải đi rồi, sáng mai em phải về giúp các em ấy dọn hành lý.\”
\”Dì có đưa không?\”
\”Bà ấy mắt không tốt, muốn đến…\” Lương Chiết nói, \”Em đã ngăn lại rồi, em bảo sau này còn nhiều cơ hội lắm, hai đứa nó có phải định cư bên đó luôn đâu.\”
Lục Thanh cười cười, ừ một tiếng: \”Vậy tối nay đi ngủ sớm một chút nhé.\”
\”Không sao đâu, đưa xong các em gái còn mấy món đồ cần nhập kho nữa. Cuối năm mọi người đều vội về nhà ăn Tết nên không có nhiều lịch hẹn trước,\” Lương Chiết hỏi, \”Sao vậy?\”
Lục Thanh cười cười nói: \”Không có gì, chỉ là sợ em mệt.\”
Lời này khiến Lương Chiết cũng bật cười: \”Em đâu có yếu ớt đến thế.\”
Lăn lộn trong xã hội lâu như vậy, những chuyện này đều không đáng kể gì, bao nhiêu áp lực cũng từng trải qua rồi, không có gì đáng để nói mệt.
Khi Lương Chiết xuống xe, anh theo bản năng nhíu mày. Cảnh cha Lục Thanh tìm anh hiện ra trước mắt, không thể nói là quên bẵng đi được, dù sao những lời đó quá chói tai, Lương Chiết không thể quên.
\”Vào thay giày trước đi,\” Lục Thanh mở cửa, đối phương bước vào trước, \”Anh đã thay cho em một đôi dép lê mới rồi, để ngay trên giá bên cạnh đấy.\”
Lương Chiết khẽ đáp.
Trong đầu anh toàn là những chuyện vừa xảy ra, rất hỗn loạn, không muốn nghĩ mà vẫn cứ vô thức nghĩ tới. Anh gãi gãi đầu, khom lưng tìm: \”Để em xem anh để chỗ nào rồi…\”
Lời còn chưa dứt, phía sau đã bị áp sát.
Lục Thanh cúi xuống, tựa đầu vào vai anh. Vòng tay qua eo anh hỏi có chuyện gì.
Lương Chiết: \”Anh biết mà.\”
\”Ừm,\” Lục Thanh đứng thẳng người, nghiêng đầu hôn nhẹ lên cằm Lương Chiết, \”Anh vẫn luôn biết.\”
Hôn môi thật là một điều kỳ diệu.
Linh hồn cũng có thể giao lưu qua đó.
Họ hôn nhau một lát, môi răng chạm vào nhau. Lương Chiết nắm chặt lấy, Lục Thanh liền hôn mạnh hơn. Không khí xung quanh đặc quánh, quấn quýt vào nhau. Cánh cửa phía sau không biết đã đóng từ khi nào. Lương Chiết và Lục Thanh từ tủ giày va vào cửa, rồi lại va vào chiếc bàn bên cạnh.
Cuối cùng, khi Lương Chiết cúi đầu bình phục hô hấp, Lục Thanh lại cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên khóe miệng anh.
Lương Chiết: \”Ừm?\”