Chương 43
Lương Chiết cứ nhìn bó hoa hồng Scotland ấy, nhìn rất lâu, cuối cùng khẽ cười rồi cầm lấy bó hoa.
Anh và Lục Thanh đã đi đến bước này.
Đuổi cũng đã đuổi đến, anh Lương đây không phải loại người lòng dạ hẹp hòi, cứ nhất định nói chúng ta không hợp, tính cách bất hòa. Chuyện này là không thể. thầy Lục chính là người anh đã nhận định và quyết định theo đuổi, chuyện này không thể trốn thoát được.
Đợi Lục Thanh ngồi vào xe, liền hỏi: “Em ăn chưa?”
Lương Chiết: “Lót dạ hai cái bánh bao rồi.”
Lục Thanh: “Tốt.”
Đường đi An Sơn phải lên đường cao tốc, dù cũng coi như ngoại ô thành phố, nhưng vẫn còn xa, hơn một trăm cây số.
Lục Thanh lái xe, Lương Chiết ôm hoa hồng mơ màng ngủ một lát.
Nói thật, không mệt là điều không thể.
Mấy ngày nay anh đã dồn sức làm thêm, tiếp đón khách hàng, anh đã sớm đến giai đoạn quá tải.
Giống như kéo căng một sợi dây đàn, bất cứ lúc nào cũng có thể đứt, và có thể đứt hoàn toàn.
Đợi Lương Chiết tỉnh dậy, đã ở trên đường núi An Sơn, anh đứng dậy, xoa xoa mắt nói: “Em ngủ lâu lắm rồi phải không?”
“Còn có thể ngủ thêm một lát nữa.” Lục Thanh nói, “Lái thêm hai mươi phút là đến.”
Lương Chiết xua tay: “Cũng không phải là muốn ngủ, mấu chốt là điều hòa này thoải mái quá.”
“Hoa không thể bị lạnh.” Lục Thanh xoay vô lăng một chút, xe rẽ vào một ngọn núi nhỏ khác, “Cho nên bật điều hòa cao một chút.”
Giang Thuận và những người khác đã đợi Lương Chiết và Lục Thanh rất lâu, trong lúc chờ đợi cũng đã thuê mấy cái lều. Tiểu Quách cùng người học việc đang ở một bên nhóm lửa trại và dựng lò nướng.
Thấy xe đến, Giang Thuận cuộn tờ giấy du lịch thành một ống nhỏ, chỉ huy một chút, bảo họ đỗ xe ở bãi đỗ cách đó hơn 50 mét.
“anh Lương, khu dựng lều đầy rồi, ông chủ ưu tiên chỗ đó cho người thuê lều trại trước.” Giang Thuận nói, “Giờ phải làm sao đây anh?”
“Vậy thì cứ tìm chỗ trống mà dựng đi.”
“Cũng không phải không được, ở đây không phân chia khu vực rõ ràng lắm, nhưng anh xem xung quanh này, toàn là cỏ dại thôi.”
Lương Chiết trực tiếp từ phía sau xe lấy lều ra: “Không đáng ngại đâu, chỗ nào thuận mắt thì dựng chỗ đó.”
Đúng là tính cách của anh.
Thoải mái thế nào thì làm thế đó, không chút do dự.
Lục Thanh liền chiều theo anh, họ dựng lều ở một nơi cách khu trại chính hơn trăm mét, phía sau là những hàng cây xanh tốt, đi bộ một đoạn về phía trước là một hồ nước nhỏ, xa hơn nữa là một vách đá.
“Đành chịu khó một chút vậy.” Lương Chiết nói, “Vị trí thì tốt, nhưng môi trường hơi khắc nghiệt một chút.”
Lục Thanh: “Dựng được là tốt rồi.”