Chương 4
Lương Chiết thật sự có chút không kịp phản ứng. Bó hoa trong tay còn chưa kịp buông xuống, lại có thêm một lọ nước hoa. Vẫn là Lục Thanh đưa.
Chuyện này nói đi nói lại, mới vừa rồi còn nói là anh chủ động…
Lương Chiết đút tay vào túi đi tới, cười cười, bó hoa trong tay cũng không giấu giếm: \”Anh cố ý đến?\”
Lục Thanh không trực tiếp trả lời anh, ngữ khí của hắn dù không có gì dao động, nhưng giọng nói vẫn dễ nghe như hợp âm trong gió, mềm mại, lại nghiêm túc. Hắn nhìn thẳng vào mắt Lương Chiết nói: \”Dusty Rose?\”
\”Ừ, cửa hàng hoa bên kia mới khai trương, thấy đẹp nên ghé qua.\”
\”Nước hoa em cầm lấy đi.\”
\”Được, cảm ơn ông chủ Lục.\”
Hai người họ nói chuyện đều rất ngắn gọn, không nói gì thêm, đợi vài giây Lương Chiết mở lời: \”Hay là anh vào tiệm tôi ngồi một lát?\”
Câu hỏi rất tự nhiên. Dường như cả hai đều giấu kín những suy nghĩ nhỏ nhặt, nhưng lại thoáng hé lộ điều gì đó.
Lương Chiết thật sự không muốn suy nghĩ nhiều. Lúc này mà để Lục Thanh vào tiệm, Giang Thuận và mọi người lại ồn ào lên, sau đó thay phiên nhau bày ra đủ thứ trò đùa. Nhưng Lương Chiết muốn mời thì mời, muốn nói thì nói, vốn dĩ anh là người như vậy. Tâm tư giấu cũng không kín, ai nhìn thấy cũng không sao cả.
Vừa dứt lời, anh thấy Lục Thanh nhìn đồng hồ, thế là hỏi: \”Anh có việc à?\”
\”Cửa hàng vừa có lô hàng mới.\” Lục Thanh nói, \”Tôi đến nghiệm thu một chút.\”
\”Vậy có dịp tôi lại qua.\”
Lục Thanh gật đầu: \”Được.\”
Trở lại tiệm vừa lúc có mấy khách hàng, Lương Chiết không nghĩ ngợi gì nhiều, trực tiếp bắt đầu làm việc. Lọ nước hoa kia được đặt trên kệ gỗ, những đồ trang trí khác vì đang sửa sang nên đều được tạm thời cất đi, trên chiếc kệ trống trải chỉ còn lại duy nhất lọ nước hoa của Lục Thanh.
Đợi làm xong việc, Giang Thuận đi ra cửa xách hộp cơm trưa vào, Lương Chiết mới đứng dậy, bọc màng bảo vệ dụng cụ.
\”Từ xa đã thấy hai người đứng trên phố rồi.\” Giang Thuận xách hộp cơm vào, đặt trước mặt Lương Chiết trên bàn, \”Không mời anh ta vào ngồi chơi sao?\”
\”Em gọi món gì?\”
\”Dưa chuột xào, còn có thịt xào. Ớt cay Hồ Nam lợi hại thật, mùi cay này đến hộp cũng không át được.\”
Lương Chiết gật đầu: \”Hồ Nam à, đúng là…\”
\”Chẳng phải vô nghĩa sao, người ta mở quán ăn Hồ Nam mà.\” Giang Thuận nhìn Lương Chiết như nhìn kẻ ngốc, \”Cái hộp cơm nào mà chẳng dùng hộp giữ nhiệt, chỉ có ông chủ mà chúng ta quen thôi.\”
Lương Chiết \”à\” một tiếng, tự mình cũng thấy buồn cười: \”Được rồi, không để ý.\”
“Hôm nay anh sao thế, hay là đi ngủ một lát đi?\”
\”Không sao. Vừa rồi lời nói chưa kịp vào đầu, giờ mới phản ứng lại.\” Lương Chiết cười cười, mở hộp cơm, \”Lần sau đi nhớ mang tương trong tủ lạnh lên, một khách hàng cũ cho, bảo mang cho ông chủ nếm thử.\”