Chương 27
Lương Chiết vốn luôn nghĩ mình là người có tính tình thẳng thắn, nhưng phần lớn thời gian vẫn có lý trí, biết kiềm chế. Nhưng chuyện lần này xảy ra, Lương Chiết mới phát hiện, hóa ra mình cũng sẽ trực tiếp nổi giận.
Có lẽ đó là nguyên tắc của riêng anh, trong mắt anh, bất kỳ ai cũng không được phép nói xấu hắn, cũng không được làm bất cứ điều gì tổn thương Lục Thanh – anh thật sự sẽ liều mạng.
Anh chống hai tay ra sau lưng, thở dài một hơi: \”Được, tôi bình tĩnh.\”
Hắn vẫn cười, đưa chai nước khoáng qua: \”anh Lương của tôi bớt giận.\”
Anh ừng ực uống mấy ngụm.
Đợi đến khi uống hết nửa chai, Lương Chiết đặt xuống nói: \”Anh biết tôi đang tức giận chuyện gì không?\”
\”Thanh Thanh có nói.\”
\”Vậy à.\” Lương Chiết vặn chặt nắp chai, \”Biết thế đã bảo cô ấy đừng kể những thứ bẩn tai đó cho anh.\”
Họ không nói gì nữa, ngắm sao một lát rồi một trước một sau đi về phía sảnh triển lãm.
Người xung quanh không biết cố ý hay vô tình mà đều dừng ánh mắt lên người họ, Lương Chiết cảm thấy không thoải mái. Trước kia không biết chuyện này, bây giờ nghe được, lại chú ý tới, Lương Chiết mới phát hiện kỳ thật mọi chuyện chưa từng bị xóa bỏ, giống như một cái đinh đóng vào gỗ, ảnh hưởng không nhỏ chút nào.
\”Anh không khó chịu sao?\” Lương Chiết khẽ hỏi, \”Rõ ràng là em trai anh bịa đặt.\”
\”Đôi khi, phải xét xem có đáng hay không….\” Giọng Lục Thanh bình thản, \”Cậu ta không đáng.\”
\”Nhưng mà…\”
\”nhiều khi chỉ là một tâm thái mà thôi.\” Lục Thanh nói, \”Sớm muộn gì cũng sẽ phản tác dụng.\”
Anh thở dài.
Phải nói rằng thầy Lục có tâm thái quá tốt, hoàn toàn vượt xa trình độ của anh.
Bất quá cũng đúng, trời có mắt, Lương Chiết rất tin điều này. Có lẽ tuổi tác lớn rồi, cũng có thể trải qua nhiều chuyện, Lương Chiết luôn cảm thấy, nhiều thứ kỳ thật số phận đã định sẵn, có thể sửa chỉ có thể là cách nhìn của bản thân.
Mấy năm nay anh sống ổn định vững chắc, cũng là vì niềm tin này chống đỡ anh, mưa gió bão bùng, cứ như vậy một đường đi tới.
Đợi khi trở về, triển lãm còn có mấy chỗ tuyên truyền cần Lục Thanh đi đối chiếu, Lương Chiết liền ở một bên chờ, thỉnh thoảng lướt điện thoại, chỗ tiệm xăm có hẹn trước thì xử lý luôn.
Lướt một lát không có gì, Lương Chiết liền quản đến cô em gái.
Theo thời gian, Lương Vũ và các bạn ngày mai sẽ đến Tây An, ở nhà bạn. Thế nên Lương Chiết lo lắng hỏi han chứng minh thư, còn vé xe gì đó. Tin nhắn vừa gửi đi, liền thuận lợi nhận được ánh mắt khinh bỉ của các em gái.
Anh cũng gửi lại một cái nhìn khinh bỉ.
Lúc này, thông báo tin nhắn hiện ra một tin nhắn.