Sau khi Lục Thời Nghiễn vào phòng ngủ, Thẩm Nam Sơ vẫn ngồi trên sô pha trong phòng khách.
Cách tấm cửa, mơ hồ có thể nghe được trong phòng ngủ hai người nói chuyện tiếng, mơ hồ hồ, cũng không rõ ràng, lại không hiểu lộ ra một cỗ mập mờ ý tứ hàm xúc.
Trong đầu lập tức hiện ra hình ảnh Lục Thời Nghiễn dỗ dành cô ngày hôm qua.
Hắn dỗ người lúc không có cái gì lời ngon tiếng ngọt, nhưng ngữ khí sẽ trở nên đặc biệt ôn nhu, đè thấp thanh âm hơi có chút khàn khàn, nếu là dán ở nữ nhân bên tai, trong nháy mắt liền có thể tô vào xương cốt khe hở bên trong, cả người đều có thể ướt ra nước đến.
Thẩm Nam Sơ tự hỏi, có phải bây giờ anh đang dùng giọng nói đó để nói chuyện với Diệp Đồng không.
Anh dỗ cô rời giường?
Hoặc là không rời giường, mà là bị cô đưa lên giường.
Tựa như ngày hôm qua khi anh ở cùng một chỗ với cô, rất dễ dàng đã bị khơi mào tình dục, làm thế nào cũng không dừng lại được.
Ý nghĩ này phi thường hợp lý lại thập phần có căn cứ, nhưng chính là làm cho nàng mơ hồ cảm giác khó chịu.
Thẩm Nam Sơ nhíu mày, cô không khỏe cái gì?
Lục Thời Nghiễn vốn là bạn trai của Diệp Đồng, hôm qua trời xui đất khiến.
Tất cả những gì anh vô tình cho cô, trong mắt anh thật ra đều là cho Diệp Đồng, là cô vô tình trộm đồ của Diệp Đồng.
Âm thanh trong phòng ngủ lại không nghe được, không biết bọn họ là không nói chuyện, hay là đang làm cái gì khác.
Hai người bọn họ đang hôn nhau, hay là đã đè lên giường rồi? Có phải tiếng đập tường lại vang lên không?
Thì ra bọn họ không nói chuyện, cô còn nghĩ nhiều hơn.
Thẩm Nam Sơ cắn cắn môi, vẫn từ trên sô pha đứng lên, khập khiễng đi vào phòng bếp.
Tìm việc gì đó để làm, dù sao cũng tốt hơn là ngồi đây suy nghĩ lung tung.
Cô nghĩ vậy, nhưng làm lại không phải chuyện đó.
Mặc dù trên tay đang bận rộn, ý thức cũng có thể tự động thoát ly ra ngoài, lung lay lắc lư, không thể khống chế rơi vào trên người nam nhân kia.
Cô nhớ lại vừa mới ngồi ở ghế sau xe đạp, gió xuyên qua người anh, lại rơi vào chóp mũi cô, trong hơi thở tất cả đều là mùi của anh.
Lại nghĩ tới vừa mới lên lầu, hơi thở của người đàn ông nhẹ nhàng nhợt nhạt, tiếng bước chân lại nhắm mắt theo cô…
Nước từ đầu ngón tay xuyên qua, lại hoàn toàn không rửa sạch suy nghĩ hỗn độn trong đầu cô, ngay cả trong lỗ tai cũng là ồn ào.
Không chỉ là tiếng nước, còn có nam nhân nữ nhân đan vào cùng một chỗ thở dốc dồn dập, dính dính chặt chẽ, quen thuộc lại xa lạ, làm cho người ta mắt nóng tim đập, xao động không ngừng.
Cô thậm chí có loại ảo giác, Lục Thời Nghiễn giờ phút này đang đứng ở phía sau cô, hai tay xuyên qua eo cô, siết chặt cô vào trong lòng anh, thân hình cao lớn từ sau lưng bao lấy cô, mặc cho nhiệt độ cơ thể cực nóng thiêu đốt cô hầu như không còn…
…… Hay là để ta đi.
Giọng nói vừa mới nhai đi nhai lại trong đầu đột nhiên xuất hiện bên tai, khiến trái tim cô đột nhiên cứng lại.
Giờ khắc này sợ hãi tự nhiên không cần phải nói, nghiễm nhiên là mao tặc ý muốn trộm cắp khi gây án, lại bị chủ nhân đột nhiên trở về tại chỗ bắt được kinh hoàng cùng sợ hãi.
Nàng lúc này đang khom lưng rửa rau, cả người cơ hồ là trong nháy mắt nhảy dựng lên, thân thể về phía sau mạnh mẽ va chạm.
Nhà bếp của căn nhà nhỏ này rất nhỏ, hình như anh đang đứng ngay sau lưng cô.
Mông nặng nề đụng vào một vật cứng rắn, thân thể phảng phất là toàn bộ khảm vào, đỉnh đầu truyền đến tiếng thở dốc đè nén của nam nhân.
Thẩm Nam Sơ bắt đầu còn có chút mơ hồ, một hồi lâu mới cảm giác được dưới thân trướng đến lợi hại, hình như có thứ gì đó đang nóng hổi kẹt ở trong lỗ thịt của cô.
Theo bản năng thẳng người lên, vật to lớn kẹt trong cơ thể nàng bởi vì động tác này chen chúc càng sâu, vật kia tựa hồ là bị kích thích, trong nháy mắt trướng càng lớn.
Cô có chút mơ hồ, lắc lắc mông muốn vứt thứ kia ra, eo lại bị anh đột nhiên bóp chặt, giọng nói của người đàn ông so với trong trí nhớ của cô còn trầm thấp khàn khàn: \”Đừng nhúc nhích…\”
Hơi thở của anh trầm xuống, lồng ngực rộng lớn tựa hồ dán sát vào lưng cô, nóng bỏng.