[Dịch | Stv] Triêu Tần Mộ Sở – Chương 49 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 10 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Dịch | Stv] Triêu Tần Mộ Sở - Chương 49

Dịch: Hallie/ Beta: Raph

Cửa lớn Tĩnh Quốc công phủ tương đối khí thế. Không nói đến những cái khác, riêng chỉ một bức hoành phi trước cửa do Thái tổ hoàng đế đích thân chấp bút đã là vinh dự mà các đại thế gia theo không kịp. Cửa chính màu son nạm đinh vàng, mỗi bên có hai cánh cửa hông, tám trụ cột lớn sơn đỏ, rường cột chạm trổ khắp nơi. Trái phải là hai pho tượng sư tử bằng cẩm thạch trắng ngẩng đầu oai nghiêm.

Đan Ngu loanh quanh mấy vòng trước cửa, vốn muốn trực tiếp đi vào tìm vị Sở Nhị gia kia, nhưng không có thiếp bái, cũng không có danh thiếp, căn bản ngay cả tư cách vào cửa cũng không có, bị gác cửa chặn lại bên ngoài.

Hắn nghĩ, ở ngoài chờ vậy, dù sao cũng phải ra ngoài mà, đúng không?

Nào ngờ chuyến này chờ một hơi mấy canh giờ, đến lúc mặt trời chiếu thẳng đỉnh đầu, Đan Ngu mới nghe bụng kêu mấy tiếng ục ục, đói quá đi mất. Hắn đành mua tô mì ở đầu đường, còn đập thêm quả trứng vào. Sợ mình vừa rời khỏi là sẽ không gặp được Sở Nhị gia, nên mua mì rồi hắn bèn mạnh dạn bưng tô tiếp tục ngồi trước cửa, vừa ăn vừa đợi.

Mới vừa cúi đầu gắp vài đũa liền nhìn thấy có người đi ra từ cửa bên. Người đi phía trước là một nam nhân trẻ tuổi, vóc người cao lớn, mặc quan phục đỏ thêu hoa văn tròn, choàng ngoài áo khoácmàu xanh thẫm điểm xuyết hình trúc, càng rõ thêm thân hình anh tuấn thẳng tắp.

Theo phía sau có một tiểu đồng dắt ngựa, người nọ quay đầu nói gì đó với tiểu đồng rồi cầm lấy cương ngựa. Như là nhận ra có ánh mắt liên tục nhìn theo mình, hắn bỗng nhiên quay đầu, vừa lúc chạm với ánh mắt đang tập trung quan sát của Đan Ngu.

Mặt trời đương lúc treo cao đỉnh đầu có chút chói mắt, dát lên người đang đứng trước cửa một tầng ánh vàng, gương mặt tuấn tú như mỹ ngọc được mài giũa bóng loáng, không hề sắc bén nhưng khắp nơi tỏa ra cảm giác dễ chịu khiến người ta an lòng. Đan Ngu bưng tô mì, bỗng nhiên thấy hơi nghèn nghẹn…

Vốn là Lý Tứ muốn đến Hộ bộ một chuyến, ai ngờ mới vừa ra cửa liền nhìn thấy có người ngồi xổm đối diện trên đường nhìn chằm chằm thẳng vào hắn. Đôi đũa gắp dở mì còn đang đút trong miệng, đôi mắt bỗng lập lòe không chớp lấy một cái. Cũng không biết đã ngồi bao lâu, trên mặt phủ một lớp hồng nhạt, giọt mồ hôi li ti lấp lánh ẩn nấp dưới chân tóc.

\”Bên kia…\” Lý Tứ mới vừa định hỏi gác cổng người nọ là ai, liền thấy thiếu niên vốn đang ngồi bỗng nhiên đứng dậy mấy bước đi tới phía hắn.

Tay còn chưa nỡ buông cái tô sứ xanh xuống.

\”À, ừm…\” Đan Ngu lấy hết dũng khí đi tới trước mặt Lý Tứ, ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt tự cho là vô cùng có khí thế nhìn chằm chằm hắn, gằn từng chữ: \”Có thể dừng một bước nói chuyện không?\”

Lý Tứ mới vừa nãy cách xa nhìn không rõ lắm, lúc này đứng trước mặt mới nhìn rõ thiếu niên chưa nhược quán (chưa được 20 tuổi), tướng mạo thanh tú đáng yêu, đôi mắt trắng đen rõ ràng, là sự tinh khiết có thể dễ dàng nhìn ra. Phút chốc, hắn hơi chần chờ, nói: \”Không biết ngươi là?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.